Kinh tế thể thao Việt Nam đang đối diện nhiều rủi ro rò rỉ giá trị thương mại. Giải quyết triệt để bài toán này đòi hỏi một sự thay đổi mạnh mẽ từ tư duy quản lý vĩ mô. Bản quyền, thương hiệu giải đấu hay quyền hình ảnh vận động viên giữ vai trò nền tảng kinh tế cốt lõi của ngành
Trò chuyện với Thể thao và Văn hóa (TTXVN), ông Nguyễn Danh Hoàng Việt, Cục trưởng Cục Thể dục thể thao Việt Nam
Cục trưởng Cục Thể dục thể thao Việt Nam Nguyễn Danh Hoàng Việt phát biểu tại Hội nghị tổng kết công tác năm 2025 và triển khai nhiệm vụ trọng tâm năm 2026. Ảnh: Nam Sương - TTXVN
Theo ông Việt trong phát triển thể thao chuyên nghiệp, bản quyền, thương hiệu giải đấu và quyền hình ảnh vận động viên là những tài sản rất quan trọng. Đây không còn là vấn đề phụ trợ, mà là một phần của nền tảng kinh tế thể thao.
Ông nói tiếp:
- Một giải đấu chuyên nghiệp không chỉ có lịch thi đấu, điều lệ và kết quả chuyên môn. Giải đấu đó còn có tên gọi, biểu tượng, hình ảnh, dữ liệu, bản quyền truyền thông, quyền tài trợ và cộng đồng người hâm mộ. Một câu lạc bộ cũng vậy, ngoài đội hình thi đấu còn có thương hiệu, màu áo, biểu tượng, lịch sử, khán giả và các sản phẩm đi kèm. Với vận động viên, hình ảnh cá nhân, câu chuyện, thành tích và sức ảnh hưởng xã hội cũng là tài sản cần được bảo vệ và khai thác đúng pháp luật.
Ngược lại, nếu bản quyền bị xâm phạm, thương hiệu bị sử dụng tùy tiện, hình ảnh vận động viên bị khai thác không có thỏa thuận, thì giá trị do thể thao tạo ra sẽ bị thất thoát. Điều này làm giảm niềm tin của nhà tài trợ, đơn vị truyền thông và doanh nghiệp muốn đầu tư vào thể thao.
Vì vậy, trong giai đoạn tới, phát triển thể thao chuyên nghiệp cần gắn với việc nâng cao năng lực quản trị tài sản trí tuệ. Đây là nội dung phù hợp với định hướng phát triển thể dục, thể thao bền vững, chuyên nghiệp theo Chiến lược phát triển thể dục, thể thao Việt Nam đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045.
Theo đánh giá của Cục Thể dục thể thao Việt Nam, hiện nay, khó khăn lớn nhất khi thúc đẩy kinh tế thể thao ở Việt Nam là thể chế, nguồn lực, nhân lực hay năng lực quản trị thị trường quyền sở hữu trí tuệ, thưa ông?
- Tôi cho rằng các khó khăn này có liên quan chặt chẽ với nhau. Không nên tách riêng một yếu tố duy nhất. Tuy nhiên, nếu nhìn từ yêu cầu phát triển kinh tế thể thao trong giai đoạn mới, điểm còn hạn chế rõ là năng lực tổ chức và quản trị thị trường quyền.
Chúng ta đã có nền tảng pháp lý chung về sở hữu trí tuệ, về thể dục thể thao, về quảng cáo, truyền thông, thương mại và chuyển đổi số. Chiến lược phát triển thể dục, thể thao Việt Nam đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045 cũng đặt ra yêu cầu đổi mới cơ chế, huy động nguồn lực xã hội, phát triển thể thao chuyên nghiệp và nâng cao hiệu quả hoạt động của các tổ chức thể thao.
Cục trưởng Cục Thể dục thể thao Việt Nam Nguyễn Danh Hoàng Việt phát biểu tại Đại hội Đại biểu khóa VIII, nhiệm kỳ 2026-2031 Liên đoàn Bóng chuyền Việt Nam ngày 28/04/2026. Ảnh: Nam Sương – TTXVN
Nhưng từ chính sách đến thực tiễn vẫn còn khoảng cách. Nhiều liên đoàn, câu lạc bộ, đơn vị tổ chức giải, vận động viên và doanh nghiệp thể thao chưa thật sự quen với việc nhận diện tài sản trí tuệ, định giá quyền, thiết kế hợp đồng, cấp phép khai thác và bảo vệ quyền trên môi trường số.
Ví dụ, một giải đấu có thể có thương hiệu, hình ảnh, dữ liệu và nội dung truyền thông, nhưng nếu không được phân quyền rõ từ đầu thì rất khó khai thác thương mại hiệu quả. Một vận động viên có hình ảnh tốt, sức hút lớn nhưng nếu không có hợp đồng quyền hình ảnh chặt chẽ thì cũng khó biến giá trị ấy thành nguồn thu hợp pháp, lâu dài.
Bản quyền truyền thông nếu không được bảo vệ tốt sẽ làm giảm động lực của đơn vị mua quyền và nhà tài trợ.
Do đó, tôi cho rằng khó khăn hiện nay không chỉ là thiếu nguồn lực, mà là cách tổ chức nguồn lực. Muốn thúc đẩy kinh tế thể thao, chúng ta cần nâng năng lực quản trị thị trường quyền: từ hiểu đúng tài sản, ký hợp đồng đúng, khai thác đúng, đến bảo vệ quyền khi bị xâm phạm.
Theo nhận định của ông, có thể xây dựng “bản đồ tài sản trí tuệ thể thao Việt Nam” theo từng môn, từng giải đấu hoặc từng liên đoàn không? Việc này có khả thi?
- Theo tôi, việc này có thể làm và nên làm từng bước. Không nhất thiết bắt đầu bằng một bản đồ quá lớn ở cấp toàn ngành. Có thể triển khai theo hướng thí điểm ở một số môn, một số giải đấu hoặc một số liên đoàn có điều kiện phát triển thị trường tốt hơn.
"Bản đồ tài sản trí tuệ thể thao" có thể hiểu là việc rà soát, nhận diện và phân loại các tài sản có khả năng khai thác kinh tế trong thể thao. Với một giải đấu, đó có thể là tên giải, logo, biểu tượng, điều lệ, bản quyền truyền thông, dữ liệu trận đấu, hình ảnh vận động viên, quyền tài trợ, sản phẩm chính hãng. Với một câu lạc bộ, đó là tên, màu áo, biểu tượng, sân nhà, cộng đồng người hâm mộ, áo đấu, nội dung số. Với một vận động viên, đó là hình ảnh, tên gọi, câu chuyện, thành tích, sức ảnh hưởng xã hội.
Việc lập bản đồ như vậy giúp các chủ thể nhìn rõ mình có gì, tài sản nào đã được bảo hộ, tài sản nào có thể khai thác, tài sản nào đang bị bỏ ngỏ và tài sản nào cần được quản trị chặt hơn. Khi tài sản được nhận diện, việc định giá, cấp phép, kêu gọi tài trợ và bảo vệ quyền sẽ có cơ sở hơn.
Cục Thể dục thể thao Việt Nam có thể đóng vai trò kết nối, khuyến nghị và phối hợp với các đơn vị liên quan. Tuy nhiên, để làm hiệu quả, cần có sự tham gia của liên đoàn, câu lạc bộ, doanh nghiệp, luật sư sở hữu trí tuệ, đơn vị truyền thông và chính các vận động viên.
Cục Thể dục thể thao Việt Nam có định hướng gì để khuyến khích các liên đoàn và câu lạc bộ phát triển sản phẩm chính hãng, bản quyền truyền thông và thương hiệu giải đấu?
- Định hướng chung là khuyến khích các liên đoàn, câu lạc bộ và đơn vị tổ chức giải chuyển từ tư duy tổ chức hoạt động sang tư duy xây dựng tài sản. Một giải đấu nếu chỉ tổ chức xong rồi kết thúc thì giá trị rất ngắn. Nhưng nếu giải đấu có thương hiệu, có bản quyền truyền thông, có sản phẩm chính hãng, có cộng đồng người hâm mộ và có nhà tài trợ ổn định thì nó có thể trở thành một tài sản dài hạn.
Lễ ký kết hợp tác phát triển kinh tế thể thao giữa Cục Thể dục thể thao Việt Nam và Công ty cổ phần Thương mại và Nội dung số Việt (Vietcontent) ngày 12/6 tại Hà Nội
Với sản phẩm chính hãng, các liên đoàn và câu lạc bộ cần quan tâm hơn đến bảo hộ nhãn hiệu, kiểm soát chất lượng, thiết kế sản phẩm, kênh phân phối và truyền thông với người hâm mộ. Mua sản phẩm chính hãng phải dần trở thành một cách ủng hộ câu lạc bộ, vận động viên và giải đấu. Muốn vậy, sản phẩm phải tốt, giá phù hợp, dễ tiếp cận và có câu chuyện thương hiệu.
Đại diện hai đơn vị thực hiện Lễ ký kết hợp tác thúc đẩy phát triển kinh tế thể thao Việt Nam
Với bản quyền truyền thông, cần từng bước phân tầng quyền rõ hơn: phát sóng trực tiếp, phát lại, highlight, clip ngắn, ảnh, dữ liệu, nội dung hậu trường, mạng xã hội và các nền tảng số.
Khi quyền được phân định rõ, việc đàm phán với nhà đài, nền tảng số và nhà tài trợ sẽ minh bạch hơn. Đồng thời, phải có cơ chế phối hợp để bảo vệ bản quyền trước tình trạng livestream lậu, phát lại trái phép hoặc khai thác nội dung ngoài phạm vi được cấp phép.
Sự ra đời của Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị và Nghị quyết số 28/2026/QH16 của Quốc hội là lời giải cho bài toán thể chế bấy lâu nay. Bộ Chính trị và Quốc hội đã định vị rõ ràng: Thể thao là một bộ phận cấu thành quan trọng của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Các quyết sách này đã khơi thông những điểm nghẽn, nhất là chính sách thuế, tiếp cận tài nguyên đất đai và cơ chế thu hút nguồn lực đầu tư từ khu vực tư nhân. Đây là tiền đề pháp lý vững chắc để ngành TDTT chuyển dịch mạnh mẽ từ mô hình phụ thuộc ngân sách sang xây dựng một hệ sinh thái kinh tế thể thao đa dạng, vận hành theo quy luật thị trường nhưng vẫn đảm bảo định hướng xã hội. Đối với ngành TDTT, đây là cơ hội, bệ phóng để hiện thực hóa khát vọng vươn mình, đóng góp trực tiếp vào sự thịnh vượng chung của quốc gia trong kỷ nguyên mới.
Với thương hiệu giải đấu, các đơn vị tổ chức cần đầu tư vào bộ nhận diện, tiêu chuẩn tổ chức, chất lượng chuyên môn, trải nghiệm người xem, truyền thông và sự ổn định qua từng mùa.
Thương hiệu không thể hình thành chỉ bằng một mùa giải. Nó cần thời gian, sự nhất quán và cơ chế bảo vệ quyền.
Mục tiêu cuối cùng là để giá trị do thể thao tạo ra được giữ lại trong hệ thống thể thao. Khi bản quyền được bảo vệ, thương hiệu được xây dựng, sản phẩm chính hãng được phát triển và hình ảnh vận động viên được khai thác đúng luật, kinh tế thể thao mới có thêm nguồn lực để phát triển bền vững.
Hồi đầu World Cup 2026, có câu chuyện thú vị thế này: Một KOLs bỗng nổi hứng đi tìm xem cầu thủ nào ít nổi tiếng nhất trên mạng xã hội. Đáp án là Tim Payne, trung vệ đội tuyển New Zealand.
Ngày 12/6, tại Hà Nội, Cục TDTT Việt Nam và Công ty Cổ phần Thương mại và Nội dung Số Việt (Vietcontent) đã tổ chức lễ ký kết hợp tác thúc đẩy kinh tế thể thao Việt Nam, đánh dấu bước phát triển mới trong quá trình phối hợp giữa cơ quan quản lý nhà nước và doanh nghiệp nhằm tăng cường nghiên cứu, đối thoại, truyền thông và kết nối nguồn lực cho lĩnh vực kinh tế thể thao.
Thời gian gần đây, làn sóng xử lý vi phạm bản quyền âm nhạc trên môi trường số và hoạt động sở hữu trí tuệ trên thương mại điện tử đang diễn ra quyết liệt trên cả nước. Đây không chỉ là chiến dịch bảo vệ quyền lợi của chủ thể sở hữu, mà còn là tín hiệu cảnh báo mạnh mẽ cho thấy “cánh cửa” đang được mở ra cho nền kinh tế thể thao chuyên nghiệp, nơi sở hữu trí tuệ (IP) là chìa khóa.
Đăng nhập
Họ và tên
Mật khẩu
Xác nhận mật khẩu
Mã xác nhận
Đăng ký
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất