Bóng đá Quốc tế

Nghịch lý bóng đá Malaysia: Johor Darul càng thống trị, đội tuyển quốc gia càng đi xuống

19/08/2026 06:57 GMT+7 Google News

Johor Darul Takzim (JDT) là lá cờ đầu của bóng đá Đông Nam Á cấp CLB, nhưng đội tuyển Malaysia thì không. Thậm chí, đội bóng này càng thống trị thì "Hổ Mã Lai" dường như càng… đi xuống.

Mùa 2025-26, JDT vô địch Malaysia Super League với thành tích 23 thắng, 1 hòa sau 24 trận, ghi tới 117 bàn và chỉ thủng lưới 10 lần. Họ thậm chí tiến tới tứ kết AFC Champions League Elite 2025-26. Nhưng sự thống trị tuyệt đối của CLB này đang đặt ra những câu hỏi không dễ trả lời về tính cạnh tranh của giải vô địch quốc gia, cơ hội phát triển của cầu thủ nội và khả năng tập hợp lực lượng tốt nhất cho đội tuyển Malaysia.

JDT quá mạnh, Malaysia Super League còn gì để cạnh tranh?

Chức vô địch Malaysia Super League 2025-26 là lần thứ 12 liên tiếp JDT đăng quang. Đáng nói hơn, khoảng cách giữa JDT với phần còn lại là cực kỳ lớn. Chẳng hạn như mùa vừa qua, họ giành 70 điểm sau 24 trận, hơn các đội phía sau là Kuching City và Selangor lần lượt là 17 và 18 điểm. Họ ghi 117 bàn, trong khi đội xếp thứ 2 chỉ có 45 bàn. Đó là khoảng cách của hai tầng đẳng cấp. Đây cũng là năm thứ 4 liên tiếp, JDT giành cú ăn 4: Vô địch quốc gia, Charity Shield, Malaysia Cup, FA Cup.

Một giải vô địch quốc gia muốn tạo ra sức hút cần những cuộc đua, những đối thủ đủ mạnh để thách thức nhà vô địch để duy trì cảm giác rằng mọi thứ chưa được định đoạt trước khi bóng lăn. Khi JDT gần như mặc nhiên là ứng viên số 1, phần còn lại của giải đấu phải cạnh tranh cho những vị trí phía sau.

Đó là điều đáng lo không chỉ với khán giả mà còn với cầu thủ Malaysia. Một cầu thủ trẻ muốn phát triển cần được chơi trong những trận đấu có tính cạnh tranh cao, chịu áp lực giành chiến thắng và đối mặt với những đối thủ ngang tầm. Nhưng nếu một CLB quá mạnh và khoảng cách quá lớn, hệ thống thi đấu có nguy cơ sản sinh ra một nghịch lý: JDT có thể tạo ra những cầu thủ rất giỏi, nhưng phần còn lại của giải đấu lại không đủ mạnh để nâng mặt bằng chung lên. Và đó mới là vấn đề cốt lõi.

Mùa 2025-26, JDT thậm chí lọt vào tứ kết AFC Champions League Elite sau khi vượt qua Sanfrecce Hiroshima ở vòng 16 đội với tổng tỷ số 3-2. Nhưng thành công của JDT không đồng nghĩa với thành công của đội tuyển quốc gia.

JDT xung đột với đội tuyển Malaysia

JDT được xây dựng để cạnh tranh ở cấp độ châu lục. Muốn làm điều đó, họ phải sở hữu đội hình có chất lượng vượt trội, và một trong những cách nhanh nhất là sử dụng những cầu thủ ngoại binh, cầu thủ nhập tịch hoặc những nhân tố có kinh nghiệm quốc tế. Điều đó hoàn toàn hợp lý xét trên góc độ một CLB chuyên nghiệp. Nhưng đội tuyển Malaysia lại chỉ có thể sử dụng những cầu thủ đủ điều kiện khoác áo Harimau Malaya.

Khoảng cách ấy ngày càng rõ. Trong đội hình JDT, các cầu thủ Malaysia phải cạnh tranh vị trí với những ngoại binh chất lượng cao. Điều đó giúp JDT mạnh hơn, nhưng đồng thời làm thu hẹp không gian thi đấu của một bộ phận cầu thủ nội.

Nghịch lý bóng đá Malaysia: JDT càng thống trị, “hổ Mã Lai” càng... đi xuống - Ảnh 1.

Afiq Fazail nhận danh hiệu Cầu thủ hay nhất Malaysia Super League 2025-26, nhưng JDT không nhả anh dự ASEAN Cup 2026. Ảnh Bernama

Tất nhiên, họ vẫn có những ngoại lệ xuất sắc. Arif Aiman là ví dụ rõ nhất: Anh đã trở thành một trong những cầu thủ Malaysia nổi bật nhất châu Á và từng lọt vào nhóm 3 ứng viên cho danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất châu Á của AFC. Afiq Fazail cũng cho thấy điều ngược lại. Tiền vệ của JDT vừa được bầu là MVP Malaysia League 2025-26, đồng thời giành danh hiệu Tiền vệ xuất sắc nhất. Nói cách khác, JDT hoàn toàn có khả năng tạo ra những cầu thủ nội chất lượng.

Nhưng câu hỏi là: Có bao nhiêu Afiq Fazail, bao nhiêu Arif Aiman khác đang được chơi đủ nhiều để vươn lên? Đó là bài toán mà bóng đá Malaysia phải đối diện.

Sau bê bối nhập tịch lậu cầu thủ, Malaysia bước vào ASEAN Cup 2026 trong hoàn cảnh đặc biệt khó khăn: Họ mất một loạt nhân tố quan trọng và phải cải tổ mạnh. Trong khi đó, JDT chỉ nhả vỏn vẹn 2 cầu thủ là trung vệ Ibrahim Manusi và tiền đạo Sumareh. Hàng loạt những ngôi sao nội như Matthew Davies, Corbin-Ong, Arif Aiman, Afiq Fazail, Kutty Abba… thì theo đội đi du đấu mùa Hè.

Tất nhiên, JDT có quyền không nhả quân bởi ASEAN Cup không nằm trong hệ thống của FIFA. Nhưng rõ ràng, khi CLB mạnh nhất đất nước sở hữu một phần đáng kể những cầu thủ Malaysia chất lượng nhất, đội tuyển quốc gia sẽ rất dễ bị ảnh hưởng nếu không thể tập hợp đầy đủ lực lượng ấy.

Và đó không phải là lỗi riêng của JDT. Đó là vấn đề của cả hệ thống.

Malaysia cần nhiều JDT hơn nữa

JDT đang làm nhiều điều mà các CLB Malaysia khác cần học hỏi. Họ có cơ sở vật chất tốt, cách vận hành chuyên nghiệp, tham vọng rõ ràng và khả năng cạnh tranh ở AFC Champions League Elite. Nếu bóng đá Malaysia có thêm 3-4 CLB đạt được một phần trình độ của JDT, Super League sẽ trở nên hấp dẫn hơn rất nhiều.

Vấn đề không phải là JDT quá mạnh, mà là phần còn lại chưa đủ mạnh.

Một nền bóng đá khỏe mạnh không thể phụ thuộc vào một "siêu CLB". JDT có thể tiếp tục thống trị Malaysia, thậm chí tiến xa hơn ở châu Á. Nhưng song song với đó, các CLB khác phải được nâng cấp, cầu thủ trẻ phải có nhiều đất diễn hơn và giải đấu phải tạo ra môi trường đủ cạnh tranh để cầu thủ nội trưởng thành.

Quan trọng hơn, cần có cơ chế hài hòa lợi ích giữa CLB và đội tuyển. JDT có quyền theo đuổi mục tiêu của mình, nhưng Harimau Malaya cũng cần những cầu thủ tốt nhất khi bước vào các giải đấu quan trọng. Một đội tuyển không thể xây dựng kế hoạch dài hạn nếu lực lượng liên tục biến động và phụ thuộc vào việc những trụ cột có thể hội quân hay không.

Bóng đá Malaysia cần thêm những JDT khác xuất hiện ở Kuala Lumpur, Selangor, Kuching, Sabah hay Terengganu. Để khi đội tuyển quốc gia cần, họ có cả một thế hệ cầu thủ chất lượng để lựa chọn.

Tuấn Cương

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm