Trong quần vợt hiện đại, sự vĩ đại của một tay vợt thường được đo bằng số danh hiệu Grand Slam. Nhưng theo hai huyền thoại của môn thể thao này, Martina Navratilova và Chris Evert, thước đo đó không hoàn toàn chính xác.
Kỷ lục Grand Slam của Djokovic chưa chắc đã vô tiền khoáng hậu
Khi đánh giá kỷ nguyên thống trị của Roger Federer, Rafael Nadal và Novak Djokovic, người ta thường so sánh ba tay vợt nam vĩ đại nhất lịch sử dựa trên số danh hiệu Grand Slam mà họ giành được. Djokovic được xem là người chiến thắng trong cuộc cạnh tranh vĩ đại nhất lịch sử quần vợt khi sở hữu 24 danh hiệu Grand Slam, nhiều hơn Nadal (22) và Federer (20).
Lý do lớn nhất khiến Djokovic vẫn tiếp tục thi đấu sau sinh nhật tuổi 39 vào tháng 5 vừa qua là khát vọng nâng tổng số Grand Slam lên 25, qua đó vượt qua Margaret Court để độc chiếm vị trí số một trong danh sách những tay vợt giành nhiều Grand Slam nhất mọi thời đại.
Tuy nhiên, thực tế là con số mà Djokovic đáng lẽ có thể hướng tới không phải 25, mà có thể vượt xa mốc 30 nếu bối cảnh quần vợt hiện nay đã tồn tại từ những năm 1970 và 1980. Vào thời điểm đó, rất nhiều tay vợt nam và nữ hàng đầu không tham dự Australian Open. Điều này tạo ra hai hệ quả lớn đối với các thống kê Grand Slam, vốn ngày nay được xem là thước đo tối thượng của sự vĩ đại.

Djokovic vẫn đang tìm kiếm Grand Slam
Chỉ cần nhìn vào số lần tham dự các giải Grand Slam của nhiều huyền thoại, có thể thấy bảng vàng thành tích của họ đã rất khác nếu họ thi đấu đầy đủ ở các giải lớn. Việc nhiều ngôi sao vắng mặt khiến 11 chức vô địch Australian Open của Margaret Court cần được nhìn nhận dưới một góc độ khác. Khi ấy, không ít tay vợt hàng đầu lựa chọn không thực hiện chuyến đi dài tới Australia vào đầu năm, thay vào đó ưu tiên các giải đấu có tiền thưởng hấp dẫn hơn ở Mỹ và châu Âu.
Hai huyền thoại Martina Navratilova và Chris Evert là những ví dụ điển hình. Họ từng là hai tay vợt nữ số một thế giới trong một thời gian dài nhưng vẫn thường xuyên bỏ qua Australian Open.
Navratilova, người giành 18 Grand Slam đơn nữ, chia sẻ: "Chúng tôi đã không thi đấu ở Australia trong một thời gian rất dài. Vào thời của chúng tôi, việc phát triển hệ thống các giải đấu nữ còn quan trọng hơn việc sang Australia thi đấu. Nhưng bây giờ, tất cả những gì mọi người nhắc đến chỉ là kỷ lục Grand Slam. Thực tế là mọi thứ khi đó rất khác. Nếu Chrissie (Chris Evert) và tôi đều thi đấu ở Australia hằng năm, còn riêng tôi tham dự đầy đủ Roland Garros, có lẽ giờ tôi đã có nhiều Grand Slam hơn. Nhưng thời đó đơn giản là khác."

Martina Navratilova sở hữu 18 Grand Slam, nhưng bà bỏ lỡ đến 12 kỳ Australian Open
Thống kê cho thấy Navratilova đã bỏ lỡ 12 kỳ Australian Open trong sự nghiệp. Điều này càng đáng chú ý nếu nhìn vào việc bà từng vô địch đơn nữ bảy năm liên tiếp tại giải đấu này, bắt đầu từ năm 1982. Ngoài ra, Navratilova cũng không tham dự 12 kỳ Roland Garros, đồng nghĩa với việc bà vắng mặt ở tổng cộng 24 giải Grand Slam - số cơ hội đủ để bộ sưu tập danh hiệu của bà còn đồ sộ hơn nhiều.
Chris Evert cũng có câu chuyện tương tự. Dù sở hữu 18 Grand Slam, bà đã bỏ lỡ 12 kỳ Australian Open và sáu kỳ Roland Garros, tức tổng cộng 18 giải Grand Slam không tham dự - những giải đấu hoàn toàn có thể giúp bà nâng cao đáng kể thành tích cuối cùng.
Không chỉ các tay vợt nữ bị mất đi cơ hội gia tăng số danh hiệu Grand Slam. John McEnroe, chủ nhân của bảy Grand Slam, cũng không tham dự 10 kỳ Australian Open và sáu kỳ Roland Garros, bởi ông luôn ưu tiên Wimbledon và US Open. Đối thủ lớn của McEnroe là Bjorn Borg chỉ tham dự Australian Open đúng một lần trong cả sự nghiệp. Trong khi đó, hai huyền thoại người Mỹ Pete Sampras và Andre Agassi cũng nhiều lần vắng mặt ở Grand Slam mở màn mùa giải.
Cuộc cạnh tranh Grand Slam giữa Djokovic, Federer và Nadal là vô cùng hấp dẫn. Tuy nhiên, cột mốc 25 Grand Slam mà Djokovic đang hướng đến có lẽ sẽ chỉ là một con số mang tính tương đối, bởi nếu Navratilova và Evert thi đấu trong kỷ nguyên hiện đại với lịch thi đấu như ngày nay, thành tích của họ hoàn toàn có thể vượt mốc 30, thậm chí lên tới 35 danh hiệu Grand Slam.