12/02/2011 13:40 GMT+7
(TT&VH) - Cách đây mấy chục mùa trăng, có một tờ báo đăng truyện ngắn của một tác giả người Nga. Chuyện kể rằng có một ông già sáu mươi tuổi yêu một cô bé mười chín. Hai bên yêu nhau thắm thiết đến mức không gỡ ra được.
Câu chuyện quá hay cho một cái nhìn nhân văn nhưng người ta đã đọc văn học theo cách nhìn xã hội học, gí sát nó vào đời sống và luân lý.
Và với cách nhìn ấy, một họa sĩ danh tiếng của chúng ta khi vào tuổi tứ tuần có cô người yêu hai chục tuổi đã bị cả cơ quan và khối phố can thiệp để cho mối tình của họ không thành mới thỏa mãn. Người họa sĩ ấy sau này thành người đơn côi sống với nỗi buồn cho đến khi về cõi.
Ở đây những giá trị được coi là đạo đức có lúc trở thành phi đạo đức, không phải dễ mà nhận ra.
Những câu chuyện trên mỗi khi nghĩ tới nó làm cho người ta rấm rứt tâm can. Và mới hiểu ra rằng chúng ta một thời chỉ có hôn nhân, quá hiếm những tình yêu thánh thiện. Và hầu như chưa từng có thánh tình yêu trong trái tim cuộc sống. Ngày Valentine đặt được chân sang nước ta là hạnh phúc và may mắn cho thế hệ trẻ hôm nay.
Tôi bâng khuâng nhớ đến Lưu Trọng Lư, thi sĩ thời Thơ mới suy ngẫm về cái tình một thời: “Các cụ ưa những màu đỏ choét, ta yêu những màu xanh nhạt. Các cụ bâng khuâng vì tiếng trùng đêm khuya, ta nao nao vì tiếng gà đúng ngọ. Ái tình của các cụ chỉ là sự hôn nhân, còn chúng ta thì muôn hình muôn trạng, cái tình tha thiết, cái tình thoảng qua...”.
Theo tôi, để có một nhận thức đúng về cuộc sống, chúng ta phải học lấy cách yêu con người, tôn trọng con người bằng một trái tim biết thức ngủ cùng con người. Điều đó luôn khó!
Bài và tranh minh họa: Đỗ Đức
Đăng nhập
Họ và tên
Mật khẩu
Xác nhận mật khẩu
Mã xác nhận
Đăng ký
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất