... Để rồi... giải thể. Đó là tình huống của Quảng Nam mùa giải trước, của Hòa Phát Hà Nội năm 2011, K.Kiên Giang mùa 2013 và tới đây, có thể là Thanh Hóa, thậm chí Becamex TP.HCM.
Quảng Nam không được giải thích bởi vấn đề cơ chế sau sáp nhập, mà đơn giản là quyết định của nhà đầu tư, của ông bầu. Mùa giải 2013, Xi măng Xuân thành Sài Gòn bất ngờ giải tán đội bóng trước 2 lượt trận cuối. Tất cả các kết quả liên quan đến đội bóng của bầu Thụy khi ấy bị xóa sạch và đó là lý do K.Kiên Giang trụ hạng, khi giải đấu (12 đội tham dự) chỉ có một suất xuống hạng. Một năm sau là tình huống của HV.An Giang, khi V.Ninh Bình cũng giải thể, sau tiêu cực bị phát giác tại AFC Cup 2014.
Lịch sử các giải bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam vắt qua tuổi 26, không thiếu những tình huống dở khóc dở cười như thế. Thậm chí, sau một đêm, nhà tổ chức có thể mất đi 5-7 CLB là bình thường. Mùa giải trước, sau khi Quảng Nam giải thể, PVF-CAND được lên chơi V-League 1, sau khi đội xếp thứ 2 giải hạng Nhất (V-League 2) là TT.Bình Phước từ chối suất lên hạng. Trước đó, Ninh Bình đã chắc một suất tham dự giải bóng đá cao nhất Việt Nam, còn SHB Đà Nẵng trụ hạng thành công sau trận play-off với Bình Phước.
Trở lại với vấn đề mà chúng ta đặt ra ở đầu bài viết. Suất thăng hạng V-League 1 mùa tới gần như chắc chắn sẽ thuộc về TT.Đồng Nai. Bắc Ninh cũng muốn góp mặt, nhưng nếu chơi sòng phẳng với đại diện V-League 1 ở trận play-off, đội bóng quê hương Quan họ khó có cửa. Vậy là họ sẽ đợi các tình huống như PVF-CAND mùa trước: Sẽ có đội V-League 1 giải tán sau khi trụ hạng thành công.
Các giải bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam vốn đã cố giữ cho đủ, đặng đảm bảo số lượng các trận đấu cho nhà tài trợ, thì ở giải bóng đá ngoài hạng chuyên nghiệp, mà gần nhất là giải hạng Nhì quốc gia, đội bóng nào tự tin lên chuyên, dù đầy cơ hội?! Là Phù Đổng (Bắc Ninh), Quảng Ngãi hay Gia Định, hoặc PVF? Hay lên rồi lại bán (hoặc nhường) suất như một thói quen, kiểu Gia Định (TP.HCM)?

Thất bại ngay trên sân nhà trước SLNA (áo sáng) khiến Becamex TP.HCM (áo sẫm) rơi vào tình thế nguy hiểm. Ảnh: VPF
Bóng đá chuyên nghiệp kiểu Việt Nam bao năm qua vẫn vừa chạy vừa xếp hàng, phát triển theo kiểu hình kim tự tháp ngược. Đấy chính là việc không tạo ra được một cơ chế chế tài nào đủ uy hoặc ít nhất không kiểm soát được vấn đề tài chính cam kết của các CLB. Hải Phòng và Thanh Hóa không được cấp phép hoạt động như khuyến cáo của AFC, nhưng vì cần suất chơi, VFF và VPF cũng khó thể thẳng tay.
Bóng đá chuyên nghiệp phải được nuôi bằng tiền của doanh nghiệp hay xã hội hóa, không cho phép dùng ngân sách công hay ngân sách Nhà nước. Đó là nguyên tắc. Xét các điều kiện khách quan, thì có vẻ như Becamex TP.HCM và Thanh Hóa lúc này, là những đội khó nhất, chứ không phải PVF-CAND hay SHB Đà Nẵng, thậm chí cả SLNA.
Lượt trận 24, Becamex TP.HCM lại thua SLNA, và điểm số vẫn chỉ dừng lại ở 21 điểm (hơn đội đứng cuối bảng PVF-CAND số điểm bằng một trận thắng). E rằng vòng đấu cuối chung kết ngược với HAGL, cũng chẳng giải quyết được gì với đội bóng đất Thủ, bởi lượt trận thứ 25, Becamex TP.HCM phải làm khách trên sân Hàng Đẫy của CAHN. Còn vòng 26, CAHN tiếp PVF-CAND. Cố trụ lại cũng khó, chứ đừng nói sau đó lại giải thể.
Theo logic, SHB Đà Nẵng và PVF-CAND tranh suất play-off, Becamex TP.HCM xuống hạng trực tiếp... nhưng chẳng ai dám nói chắc với bóng đá Việt!