Bóng đá Việt

Từ U17 Việt Nam đến không gian trải nghiệm bóng đá trẻ

13/05/2026 13:49 GMT+7 Google News

Trong khi U17 Việt Nam đang chuẩn bị bước vào trận đấu "xanh – chín" với UAE để tìm vé dự World Cup sau cú sốc 4 bàn thua trong vòng 10 phút ở trận đấu với U17 Hàn Quốc, thì tại phố núi Pleiku, Festival bóng đá quốc tế U14 Gia Lai 2026 khởi tranh. Người ta ghi nhận sự xuất hiện của bầu Đức sau một thời gian ông "mất hút" với bóng đá vì công việc kinh doanh.

Mô hình Festival bóng đá trẻ vốn đã rất phổ biến tại Nhật Bản, nơi các giải đấu mang tính chất giao hữu cường độ cao được tổ chức thường xuyên cho các lứa từ U12 đến U18. Mục đích không phải để tìm ra nhà vô địch, mà để các cầu thủ trẻ được tiếp cận với những nền bóng đá khác nhau, làm quen với tốc độ, áp lực và tư duy chiến thuật đa dạng.

Hồi năm 2012, thời điểm chưa ai biết đến Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường…, đội trẻ của Học viện HAGL Arsenal đã có giải đấu quốc tế đầu tiên là Festival U18 được Nhật Bản tổ chức. Đó là viên gạch đầu tiên để lứa U19 của bầu Đức tạo dựng nên một trong những câu chuyện hay nhất về làm bóng đá trẻ.

Nói cách khác, không phải tự nhiên mà các cầu thủ đến từ Học viện HAGL chơi thứ bóng đá đẳng cấp khi đại diện Việt Nam đá vòng loại U19 châu Á năm 2014. Họ không bước ra từ lớp học, mà từ những trải nghiệm thi đấu quốc tế ở các sự kiện không chính thức như festival bóng đá. 

Festival U14 Gia Lai quy tụ 12 đội, trong đó có 7 đội quốc tế đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan, Malaysia, Trung Quốc và Lào. Sự kiện này được xem là tâm huyết của bầu Đức. Cũng có thể là lời "đánh tiếng" việc ông sẽ trở lại với bóng đá. Điều đáng nói là tất cả các đội tham dự đều có trung tâm đào tạo trẻ bài bản, bảo đảm sự tương đồng về chất lượng chuyên môn.

Từ U17 Việt Nam đến không gian trải nghiệm bóng đá trẻ - Ảnh 1.

Festival bóng đá quốc tế U14 Gia Lai 2026 đang diễn ra rất sôi nổi. Ảnh: HAGL FC

Sự kiện này diễn ra trong bối cảnh bóng đá trẻ Việt Nam đang đối diện với một thực tế đáng lo ngại: thời lượng thi đấu của các cầu thủ dưới 17 tuổi là quá ít so với các nền bóng đá tiên tiến. Hầu hết các cầu thủ U14, U15 chỉ tham gia một vài giải đấu trong năm, với số trận đếm trên đầu ngón tay. Trong khi đó, các lứa trẻ ở Nhật Bản hay Hàn Quốc có thể thi đấu từ 30 đến 40 trận mỗi năm ở cấp độ trẻ. Sự khác biệt nằm ở "số giờ thi đấu chất lượng cao".

Có thể lấy ví dụ trực tiếp từ tình huống mà U17 Việt Nam gặp phải tại VCK U17 châu Á. Năm ngoái, U17 Việt Nam dẫn UAE 1-0 đến tận phút 87, rồi để thủng lưới trong 3 phút cuối và bị loại đầy tiếc nuối dù không thua 3 trận vòng bảng.

Mới đây, là nhận 4 bàn thua trong vòng 10 phút trước U17 Hàn Quốc, cũng mang hình hài tương tự. Đó không phải thất bại về kỹ thuật hay chiến thuật. Đó là thất bại về trải nghiệm, về khả năng xử lý, kiểm soát áp lực, ở những thời điểm bản năng thi đấu quốc tế là yếu tố quyết định chứ không phải tinh thần.

Giữa một U17 Việt Nam làm mưa, làm gió ở sân chơi Đông Nam Á đến một U17 Việt Nam đủ năng lực đứng vững ở các giai đoạn quan trọng nhất tại sân chơi châu lục, rõ ràng là khác nhau rất nhiều.

Chính vì vậy, mô hình festival là một hướng đi cần thiết và phù hợp với bóng đá trẻ Việt Nam. Các giải đấu giao hữu quốc tế được tổ chức thường xuyên sẽ là "cứu cánh" giúp cầu thủ trẻ tích lũy kinh nghiệm, nâng cao khả năng thích ứng với các phong cách bóng đá khác nhau trong không gian chơi bóng không bị áp lực thành tích để họ dám chơi, dám thể nghiệm, dám sai và dám chấp nhận… 

Long Khang

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm