“Khu dân cư thầy Tiên”
Vượt qua hàng trăm cây số qua quốc lộ 2 đầy bụi bặm để có mặt tại thôn 6, xã Yên Kiện, huyện Đoan Hùng, Phú Thọ, từ cách xa nhà thầy tới hàng chục cây số, chúng tôi đã được những người dân hướng dẫn cụ thể đường vào nhà thầy.
Thậm chí, ngay trên quốc lộ 2 đoạn rẽ vào nhà thầy, chúng tôi vừa cất lời hỏi, người đàn ông tên là Trường đã dặn: “Cứ vào khám đi, nếu thấy đông quá thì gọi theo số di động này, tôi sẽ dẫn vào, rất nhanh không phải chờ đợi gì cả”. Một giờ trưa mùa hè, trời nóng oi ả, nhưng những người ngồi trước cửa nhà thầy Tiên đã chật kín. Phải có tới cả nghìn người, ngồi nằm la liệt trước cửa, trong sân nhà thầy. Chưa hết, ở những quán nước mới mọc lên quanh đó, người đến khám bệnh ngồi ken dày.

Dãy xe ở con đường vào nhà "Thần y"
Họ còn mang cả võng, cả vải nhựa trải lên ngọn đồi gần nhà thầy để ngả lưng. Cả một đoạn đường dài từ cửa nhà thầy chạy xa đến tít tắp là xe ô tô mang biển ngoại tỉnh, trong đó rất nhiều là biển 33, 29 đậu nối đuôi nhau chạy vòng quanh quả đồi lớn, thậm chí có cả một chiếc xe buýt mang biển Hà Tây cũng xếp hàng trong đoàn xe đó. Xe máy thì dựng kín một khoảng vườn rộng...
Chưa hết, khi màn đêm buông xuống, cả chục cái xe ôtô chở người đến chưa lấy được thuốc được những người sống quanh đó mời chào nhiệt tình về nhà mình để nghỉ ngơi, ăn uống. Chị Nguyễn Thị Nga cũng ở thôn 6, bán quả vải ở đây cho biết, mỗi một ngày, trung bình chị bán được 4-5 chục cân vải, nhưng vẫn chưa ăn thua gì so với người bán măng tươi bên cạnh, có ngày bán được hơn tạ măng phục vụ người đến chữa bệnh mang về làm quà.
Những câu chuyện không hồi kết

Hàng quán xung quanh nhà Thần y cũng kiếm lời
Những người khác thì lại kể cho nhau nghe chuyện “thầy” đã chữa bệnh cho một người là mẹ của một vị vụ trưởng ở Hà Nội, người này bị ung thư, đã bị bệnh viện trả về. Thế nhưng chỉ 2 lần lấy thuốc ở nhà thầy, bà mẹ đã đỡ. Đích thân phu nhân vị vụ trưởng kia đi xe Mercedes biển số tứ quý đến tuyên bố trước cửa nhà thầy: “Thầy cứ xây nhà mới đi, nếu làm hai tầng, tôi hỗ trợ cho thầy tầng 2, nếu làm 3 tầng, tôi hỗ trợ cho thầy tầng 3”.
Trong số đó, chúng tôi đã chứng kiến được những trường hợp bệnh nhân nặng đến nỗi, người nhà phải khênh vào, có những bệnh nhân bị liệt phải có 2, 3 người dìu, những người bệnh nặng bệnh viện đã trả về hay những em nhỏ bị tật nguyền bẩm sinh nhưng với phương châm “có bệnh thì vái tứ phương” nên vẫn tìm tới thầy với hi vọng khỏi bệnh.

Bệnh nhân ngồi chờ la liệt để đợi đến lượt vào khám
Chị Nguyễn Thị Thanh, quê ở Quốc Oai, Hà Tây nói: “Chúng tôi đi từ tối hôm qua, 11 giờ đêm đến nơi, ăn chực nằm chờ ở đây, đến tận chiều, người nhà thầy đã đọc để người đi xe ô tô được vào lấy thuốc nhưng thầy lại đổi ý bảo ai đi xe máy lấy trước nên chắc vẫn phải vạ vật ở đây thôi. Thầy hay dỗi lắm, cứ đứng nhiều quanh thầy hoặc tranh cãi nhau là thầy không bốc thuốc cho nữa”.