Stefanos Tsitsipas bước vào US Open 2026 với vị thế khiêm tốn hơn rất nhiều so với những năm tháng đỉnh cao. Nhưng tại New York, tay vợt điển trai người Hy Lạp đang bất ngờ tìm lại chính mình.
Sau khi lần đầu tiên vào vòng 4 một giải Grand Slam kể từ năm 2024, Tsitsipas không chỉ đứng trước cơ hội hồi sinh sự nghiệp mà còn mang trên vai một nhiệm vụ đặc biệt: Bảo vệ chuỗi lịch sử 150 năm của cú trái một tay.
Từ bên bờ lãng quên đến cuộc hồi sinh ở New York
Tay vợt từng vươn lên số 3 thế giới bước vào Grand Slam cuối cùng trong năm với một mùa giải đầy thất vọng. Tsitsipas chỉ có một danh hiệu tại Gstaad, trong khi thành tích tốt nhất ở các Grand Slam trước đó chỉ là vòng 2. Trong loạt giải khởi động cho US Open, anh cũng chỉ giành được 3 chiến thắng ở các vòng đấu chính. Những thất bại trước các đối thủ mà Tsitsipas từng được kỳ vọng phải vượt qua khiến hình ảnh của anh ngày càng mờ nhạt.
Tsitsipas từng 2 lần vào chung kết Grand Slam và được xem là một trong những đại diện ưu tú nhất của thế hệ kế cận Novak Djokovic, Rafael Nadal hay Roger Federer. Nhưng đến năm 2026, anh lại phải vật lộn để tìm đường trở lại nhóm những tay vợt đáng gờm. US Open, giải Grand Slam mà Tsitsipas chưa từng tiến quá vòng 3 trước năm nay, vì thế càng trở thành một sân khấu bất ngờ.
Ngay vòng đầu tiên, anh phải đối mặt Arthur Fils, hạt giống số 10 vừa vào chung kết Cincinnati. Tsitsipas bị dẫn 1 set và 1 break, nhưng thay vì sụp đổ như không ít lần trong mùa giải, anh phản ứng mạnh mẽ. Forehand trở lại với sức nặng vốn có, cú trái một tay liên tục được sử dụng để thay đổi hướng bóng, còn bản lĩnh trong những thời điểm khó khăn dần trở lại.
Lloyd Harris ở vòng 2 tiếp tục gây ra nhiều vấn đề, nhưng Tsitsipas vẫn duy trì được sự chủ động. Công thức giao bóng rồi tung cú đánh quyết định ở pha bóng kế tiếp – thứ từng là vũ khí đặc trưng của anh – hoạt động hiệu quả. Đến vòng 3, Tsitsipas đối đầu Jiri Lehecka, một tay vợt có khả năng đánh baseline rất chắc chắn và từng khiến anh gặp nhiều khó khăn. Set đầu tiên lại là một cú đánh mạnh vào tham vọng của người Hy Lạp khi anh thua 2-6.
Nhưng một lần nữa, Tsitsipas không buông xuôi. Anh thắng lại set hai 6-1, giành set 3 sau loạt tie-break rồi kết thúc trận đấu bằng một set 6-1 nữa. Chiến thắng ấy cho thấy thứ tưởng như đã biến mất khỏi Tsitsipas trong phần lớn năm 2026: Khả năng đứng vững khi trận đấu đi ngược chiều.
Niềm hy vọng trái một tay cuối cùng
Sau khi Denis Shapovalov thất bại trước Ben Shelton, Tsitsipas trở thành tay vợt sử dụng cú trái một tay duy nhất còn lại tại US Open 2026. Và đối thủ của anh ở vòng 4 chính là… Shelton.
Từ Wimbledon 1877 - giải Grand Slam đầu tiên trong lịch sử - luôn có ít nhất một tay vợt sử dụng cú trái một tay lọt vào bán kết một giải Grand Slam nam mỗi năm. Chuỗi ấy đã kéo dài khoảng 150 năm. Nhưng năm 2026 đang đứng trước nguy cơ trở thành điểm kết thúc.

Tsitsipas có sứ mệnh bảo vệ chuỗi lịch sử 150 năm của cú trái một tay ở Grand Slam
Australian Open không có đại diện trái một tay ở bán kết. Roland Garros cũng vậy. Wimbledon tiếp tục chứng kiến điều tương tự. Và giờ đây, chỉ còn Tsitsipas có thể cứu chuỗi lịch sử ấy. Chính Tsitsipas cũng không hề né tránh trách nhiệm ấy. Sau khi được thông báo về kỷ lục, anh viết trên X một câu ngắn gọn: "I've got a 150-year streak to save".
Có lẽ không tay vợt nào phù hợp hơn Tsitsipas để đứng ở vị trí này. Cú trái một tay là một phần không thể tách rời trong lối chơi của anh. Trong thời đại mà quần vợt ngày càng thiên về sức mạnh, tốc độ và khả năng phòng thủ bằng cú trái hai tay, lựa chọn của Tsitsipas giống như một tuyên ngôn về bản sắc.
Anh hiểu cú đánh ấy đang biến mất. Tsitsipas từng nói về sự suy giảm của cú trái một tay với Grigor Dimitrov và ví những người sử dụng nó như "những con khủng long đang tuyệt chủng". Đó là một hình ảnh vừa hài hước, vừa buồn. Bởi quần vợt hiện đại không còn quá nhiều không gian cho những cú đánh đòi hỏi kỹ thuật, thời gian và cảm giác bóng tinh tế như vậy.
Tsitsipas càng hiểu điều đó hơn ai hết. Khi được hỏi liệu anh có thể học cách sử dụng cú trái hai tay trong những tình huống nhất định rồi chuyển lại sang trái một tay như Diane Parry hay không, câu trả lời của Tsitsipas là không. Với anh, hai cú đánh ấy không đơn giản là hai biến thể có thể thay thế cho nhau. Cú trái hai tay đòi hỏi sự tham gia lớn hơn của tay trái, cơ chế vận động khác biệt và một quá trình điều chỉnh hoàn toàn khác.
Nói cách khác, Tsitsipas không thể tạm thời trở thành một tay vợt khác. Anh phải là chính mình. Và chính điều đó khiến câu chuyện tại New York trở nên giàu cảm xúc hơn. Một tay vợt đang cố cứu sự nghiệp lại đồng thời trở thành người cuối cùng bảo vệ một trường phái quần vợt có nguy cơ biến mất.
Tsitsipas có thể cứu cả chuỗi lịch sử?
Để tiếp tục hành trình ấy, Tsitsipas phải vượt qua Ben Shelton – một trong những đối thủ nguy hiểm nhất ở nhánh đấu hiện tại. Tay vợt Mỹ sở hữu thứ vũ khí mà bất kỳ đối thủ nào cũng phải dè chừng: Giao bóng mạnh, khả năng tăng tốc độ trận đấu và lối chơi tấn công trực diện. Shelton có thể biến một game đấu bình thường thành cuộc đấu sức chỉ bằng vài cú đánh quyết liệt.
Nhưng Tsitsipas cũng có những thứ Shelton khó sở hữu ở cùng cấp độ: Kinh nghiệm, khả năng thay đổi nhịp độ và sự đa dạng trong cách triển khai bóng. Thành tích đối đầu hiện tại cũng đang nghiêng về tay vợt Hy Lạp với chiến thắng duy nhất trong lần gặp duy nhất trước đó ở vòng 2 Cincinnati Masters 2023.
Quan trọng hơn, Tsitsipas đang chơi với trạng thái tâm lý khác hẳn đầu năm. Anh không còn là tay vợt phải chứng minh mình thuộc về nhóm ứng viên vô địch. Anh bước vào vòng 4 với tâm thế của một người gần như không còn gì để mất. Đó có thể chính là phiên bản nguy hiểm nhất của Tsitsipas.
Tsitsipas chưa thể được gọi là ứng viên hàng đầu. Và anh đến US Open với một mùa giải đáng quên, nhưng giờ đây lại đứng trước 2 mục tiêu đáng nhớ: Cứu một mùa giải và cứu một di sản. Có thể Tsitsipas không biết mình còn bao nhiêu cơ hội để trở lại đỉnh cao. Nhưng tại New York, anh đang có một cơ hội rất đặc biệt. Cơ hội để chứng minh rằng những "con khủng long" của quần vợt vẫn chưa tuyệt chủng.