Arsenal của Mikel Arteta không phải là bản sao của bất kỳ nhà vô địch Premier League nào trong quá khứ, nhưng họ chính xác là đội bóng mà mọi đối thủ cạnh tranh phải e ngại.
Nếu sức mạnh toàn diện và sự vượt trội được định nghĩa bằng những tiêu chuẩn như khả năng thống trị trận đấu mọi lúc, không phụ thuộc vào may mắn hoặc khiến giải đấu trở nên nhàm chán bởi những chiến thắng dễ dàng như thời đỉnh cao của Man City dưới thời Pep Guardiola, có lẽ Arsenal không phải là đội bóng như vậy.
Muốn vô địch phải chịu khổ
Nhưng sau 4 vòng đấu của Premier League, đội bóng của Arteta lại là biểu hiện cho đỉnh cao của nghệ thuật vô địch một giải đấu đường dài: Thắng những trận đấu khó nhờ sự tỏa sáng của các cá nhân và khả năng định đoạt số phận trận đấu ở những thời điểm quan trọng.
Điển hình là trận thắng Sunderland cuối tuần trước, theo phong cách Man United của tượng đài Alex Ferguson trong những năm tháng hào hùng xưa cũ. The Gunners phải chơi chịu trận trong phần lớn thời gian. Họ sống sót sau tình huống David Raya cản phá phạt đền, vùng dậy nhờ bàn thắng của Bruno Guimaraes, cầu thủ vào sân từ ghế dự bị, rồi dập tắt hoàn toàn mọi hy vọng của đội chủ nhà bằng bàn thắng của Saka ở phút bù giờ cuối cùng.
Thực tế, bản chất cốt lõi của các nhà vô địch, dù ở giải đấu cúp hay cuộc đua đường dài, luôn là như vậy: Bắt buộc phải biết thắng xấu xí. Man United của Ferguson, Man City của Pep Guardiola, Barcelona hay Real Madrid đều phải như vậy, dù cách thực hiện có thể khác biệt về mặt phong cách.
Trong những mùa vô địch cùng huyền thoại người Scotland, Man United xây dựng cỗ máy giành điểm lì lợm dựa trên hàng thủ siêu hạng. Năm 2009, Quỷ đỏ thiết lập kỷ lục vô tiền khoáng hậu với 14 trận giữ sạch lưới liên tiếp ở Premier League. Trong đó, đội trải qua hàng loạt chiến thắng tối thiểu 1-0 trước Stoke, Middlesbrough, Tottenham, Bolton, Everton và West Ham.
Thậm chí, ở mùa 2011, Man United chơi cực tệ trên sân khách với chỉ 5 trận thắng nhưng vẫn vô địch nhờ biến Old Trafford thành pháo đài, với những cuộc lội ngược dòng kịch tính như trước Blackpool hay Aston Villa ở những phút cuối, được gọi bằng khái niệm kinh điển Fergie Time.

) Arsenal có rất nhiều giải pháp để ghi bàn
Arsenal đánh bại Sunderland theo đúng phong cách Fergie Time này: Lì lợm, bản lĩnh và thực dụng. Họ chỉ thực hiện 7 cú sút cả trận nhưng ghi được 2 bàn thắng ở những thời điểm đối thủ chịu bất lợi về tâm lý. Tỷ lệ chuyển hóa cú sút thành bàn thắng lên tới 71%. Sau 4 vòng đấu, số bàn thua dự kiến của nhà vô địch Anh chỉ là 0,31 và số bàn thua trung bình là 0,25, trong khi họ giữ sạch lưới tới 75% số trận.
Cực kỳ chắc chắn và tự tin
Sức mạnh hiện tại của Arsenal không nằm ở một lối chơi hoàn hảo từ đầu đến cuối, chiều sâu đội hình, sự ổn định của hệ thống hay khả năng khai thác bóng chết. Họ vượt trội các đối thủ cạnh tranh khác so với mùa trước nhờ học được cách kiểm soát tối đa kết quả cuối cùng, biến những trận đấu có nguy cơ mất điểm thành chiến thắng gọn gàng. Đây cũng chính là công thức mà Pep Guardiola từng sử dụng để đánh bại Liverpool trong cuộc đua vô địch kịch tính năm 2019.
Thực tế, bóng đá hiện đại bị chi phối và ảnh hưởng sâu sắc bởi cựu HLV Man City, với những danh hiệu được tạo nên từ những chiến thắng phi thường về triết lý, khả năng kiểm soát bóng hoặc những trận đấu nhiều bàn thắng.
Nhưng trên hết, người đồng hương của Arteta cũng sẵn sàng từ bỏ sự hoa mỹ và lối tấn công cống hiến để ghìm nhịp độ, chơi thực dụng trong mùa giải được nhắc đến ở trên, khi họ thắng 14 trận liên tiếp để vượt qua Liverpool vào cuối mùa với 1 điểm nhiều hơn.
Trong chuỗi chiến thắng này, có 5 trận thắng xấu xí với tỷ số 1-0 trước Tottenham, West Ham, Bournemouth, Burnley và Leicester. "Kỳ dị" nhất của tính thực dụng chính là trận thắng Burnley vào tháng 4, khi phải nhờ công nghệ Goal-line, pha lập công duy nhất của Sergio Aguero mới được công nhận vì bóng chỉ đi qua vạch vôi đúng 29 milimét. Cùng lúc đó, xuyên suốt 14 trận đấu sống còn này, Man City chỉ để lọt lưới đúng 5 lần.
Arsenal hiện tại không còn là một đội bóng thích trình diễn. Họ đã trở thành những người "thao túng" trận đấu nhờ sự kiên nhẫn, sẵn sàng lùi sâu, duy trì cự ly đội hình bền bỉ thay vì hoảng loạn, khiến đối thủ cảm nhận được sự bất lực và thất bại ở những thời điểm quan trọng.