Thể thao

Osvaldo, Platini.. và câu chuyện về những kiệt tác bị khước từ

26/11/2011 08:00 GMT+7 Google News

(TT&VH Cuối tuần) - Cho đến cuối đời, Pablo Osvaldo có lẽ sẽ không bao giờ quên được giây phút ấy, giây phút khẳng định cuộc đời anh đã thay đổi kể từ ngày đến Roma, dù bàn thắng từ cú móc bóng tuyệt đẹp không được công nhận, như một sự khước từ phũ phàng của số phận cho những nỗ lực anh đã và đang làm.

Pablo Osvaldo bay lên và tung ra cú móc như một nhát kéo cắt ngang trời. Bóng bay thẳng vào lưới Lecce, và anh, khi đứng dậy chuẩn bị ăn mừng pha lập công tuyệt đẹp ấy, đã tin rằng bàn thắng của mình là tuyệt phẩm. Khoảnh khắc kỳ diệu ấy cũng đã chỉ lóe lên trong đời của không nhiều ngôi sao lớn, những huyền thoại thực sự của bóng đá thế giới. Từ Piola đến Meazza. Từ Pele qua Maradona, Van Basten và Baggio, Zico và Ronaldinho, Riva và Del Piero. Trong khoảnh khắc kỳ diệu ấy, Osvaldo - người được báo chí Italia viết là một cầu thủ thuộc dạng “tái chế” từ chính cái anh chàng lộc ngộc và vụng về - đã nghĩ rằng mình đang đi trên con đường đến ngôi đền của những huyền thoại.


Pablo Osvaldo tung người móc bóng trong trận Roma - Lecce, ảnh Getty

Thế rồi trợ lý trọng tài, một người không biết thưởng thức nghệ thuật, căng cờ. Màn ăn mừng của Osvaldo dừng lại. Cả sân Olimpico như sôi lên vì tức giận. Trọng tài chính gọi Osvaldo và một khoảnh khắc bẽ bàng xuất hiện trên mặt cầu thủ này: Anh bị tống ra khỏi cái bảo tàng của những bàn thắng tuyệt đẹp mà anh vừa đi vào. Osvaldo không tin nổi vào mắt mình. Trọng tài bảo bàn thắng của anh không được tính, vì anh đã tung người vô-lê ở thế việt vị. Osvaldo cúi đầu bước đi. Dù không có bàn thắng của anh thì Roma vẫn thắng Lecce 2-1 và leo lên vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng Serie A. Roma vẫn có 3 điểm trọn vẹn, Osvaldo đã bị tước đi một tác phẩm tuyệt đẹp mà có lẽ trong phần đời còn lại anh khó có thể lặp lại. Osvaldo không hề việt vị.

Ai có thể biết được vào lúc ấy, cầu thủ người Argentina nhưng đã nhập tịch Italia này nghĩ gì? Rất nhiều những ý nghĩ buồn bã, thất vọng và cảm thấy bất công. Có lẽ, anh đã nghĩ, “bàn thắng của mình bị tước bỏ bởi vì người ta không thể tin nổi mình, người từng bị coi là một cầu thủ trình độ xoàng, lại có thể làm được điều không tưởng ấy”. Trên thực tế, cú móc bóng thành bàn ấy là một tác phẩm kinh điển đáng đưa vào sách giáo khoa bóng đá, là sản phẩm tổng hợp của sự dũng cảm, chất kỹ thuật và một giây phút xuất thần chỉ xuất hiện vài lần trong đời. Hơn thế nữa, nó độc nhất vô nhị.

Các nhà báo Italia, sau khi lục lại hàng đống băng video lưu trữ những bàn thắng kinh điển trong lịch sử calcio bảo rằng, không tuyệt phẩm nào trong đó đẹp như bàn thắng bị chối từ của Osvaldo, bàn thắng được sinh ra trên cái sân vận động ở một thành phố đậm chất lịch sử và nghệ thuật, với những tác phẩm và công trình trường tồn với thời gian, tiếc thay chỉ tồn tại có vài giây trước khi bị trọng tài hủy bỏ. Các romanista không vì thế mà không tôn vinh anh. Trên diễn đàn của tifosi, họ viết: “Xin lỗi Pablo nếu chúng tôi đã từng nghi ngờ anh. Anh là một cầu thủ tuyệt vời”, “Việt vị ư? Hình như người ta cấm các cầu thủ thực hiện những cú móc bóng. Các tay giám biên là những kẻ không hiểu gì về bóng đá”.

Những pha làm bàn tuyệt hảo bị chối từ

Serie A, mùa 1980-1981: Trận Juventus - Roma, Conti chuyền bóng, Pruzzo nhả bóng lại, Turone ngả người ghi bàn. Trọng tài Bergamo ban đầu công nhận bàn thắng, nhưng sau đó đã đổi ý khi trợ lý trọng tài giơ cao cờ.

UEFA Cup, mùa 1984-1985: Rummenigge thực hiện một móc bóng đẹp và mạnh mẽ, nhưng trọng tài không công nhận bàn thắng, vì cho rằng cú sút ấy có thể gây nguy hiểm cho cầu thủ của Rangers. Trận này, Inter thắng 3-0.

Cúp Liên lục địa, tháng 12/1985: Juventus - Argentinos Juniors, Platini nhảy cao hơn đối thủ và tung một cú vô-lê thành bàn. Nhưng trọng tài lại không công nhận bàn thắng này, bởi thời điểm mà Platini chạm bóng, Serena đã đứng dưới hậu vệ cuối cùng của đối thủ Argentina.

Nhưng câu chuyện về tuyệt phẩm bóng đá bị khước từ của Osvaldo không phải quá hiếm trong thế giới calcio, nơi đúng như tay tifoso điên cuồng kia đã viết, các trợ lý trọng tài ghét những bàn thắng đẹp. Chuyện ấy đã xảy ra với Riccardo Turone, cũng là một cầu thủ của Roma và ông cũng đi vào lịch sử bằng một bàn thắng không được công nhận. Đấy là mùa bóng 1980-1981, trận Juventus - Roma ở Torino có vai trò quan trọng trong cuộc đua giành Scudetto giữa họ. Bruno Conti chuyền bóng vào khu 16m50, Roberto Pruzzo đánh đầu nhả lại cho Turone và hậu vệ này tung một cú móc bóng đẹp mê hồn. Trọng tài Paolo Bergamo (ông này dính vụ Calciopoli năm 2006) công nhận bàn thắng, nhưng trợ lý trọng tài lại phất cờ. Bergamo quay lại. 20 giây trao đổi ngắn, và rồi bàn thắng không được công nhận. Bergamo sau này thừa nhận: “Tôi không thể làm gì khác được”. Công nghệ truyền hình thế kỉ 21 cho thấy Turone không việt vị, và không phạm lỗi bào với bất cứ ai.

Nhưng Turone không lâu sau đó sẽ gặp thêm một người “cùng cảnh ngộ bất đắc dĩ” khác là tiền đạo người Đức Karl-Heinz Rummenigge và huyền thoại người Pháp của Juventus, Michel Platini. Hai bàn thắng, hai tuyệt phẩm, đều bị trọng tài lắc đầu từ chối vì cho rằng họ đã việt vị hoặc phạm lỗi khi tung người trên không. Bàn thắng không được công nhận của Rummenigge được thực hiện ở UEFA Cup ngày 24/10/1984, tại San Siro, trong trận Inter đánh bại Rangers 3-0. Chính Rummenigge là người đã ghi bàn thắng thứ 3. Nhưng bàn thắng đẹp nhất, với một cú móc trên không, đã bị trọng tài người Đức Volker Roth, thẳng thừng bác bỏ, vì cho rằng ông thực hiện một động tác nguy hiểm. Một năm sau, ngày 8/12/1985, lại chính ông ta điều khiển trận đấu tranh Cúp Liên lục địa giữa Juventus và Argentinos Juniors ở Tokyo. Trận ấy, Platini ghi một bàn thắng đẹp tuyệt vời.  Nhưng ngài Roth đáng kính lại lắc đầu từ chối, còn nằm dài trên sân trong tư thế như trêu ngươi trọng tài.

26 năm sau, Osvaldo không nằm dài trên mặt cỏ như Platini. Anh chỉ lấy áo lên che mặt, buồn rầu và thất vọng. Nhưng nếu nhìn vào lịch sử, với những gì đã trải qua với Turone, Rummenigge và Platini, anh sẽ không buồn nữa. Vì anh có những người đồng hành trong một lịch sử dài những sai lầm của trọng tài calcio.

Thư Anh

Cuộc sống của các trợ lý trọng tài

Luôn phải sống trong bóng tối, và khi sai lầm, thì những lỗi ấy quyết định số phận trận đấu và thổi bùng lên cơn giận dữ của các cầu thủ cũng như huấn luyện viên, họ chính là các trợ lý trọng tài, mà trước năm 1996, người Italia vẫn gọi là giám biên.

Các trợ lý trọng tài phải thực hiện chế độ luyện tập rất khác các trọng tài chính, vốn chạy 10 đến 15 km/trận. Họ chỉ phải chạy 5-6 km, nhưng chủ yếu chạy lên chạy xuống bên đường biên dọc và phải đưa ra những quyết định trong nháy mắt. Đối với các trợ lý, điều quan trọng là vị trí đứng của họ. Họ phải đứng ngang với cầu thủ cuối cùng của đội đang phòng ngự (kể cả thủ môn), phải cảm nhận được tiếng chạm bóng từ quả chuyền, phải nhận thức được tình thế trên sân và quyết định xem, liệu người ở vị trí “nhạy cảm” (việt vị) của đội tấn công có tham gia trực tiếp vào pha bóng hay không.

Điều này không hề dễ dàng, và họ phải luyện tập rất nhiều để có thể làm tốt nhất nhiệm vụ của mình, với việc đưa ra 8 đến 10 quyết định/trận, chủ yếu là về việt vị. Ranh giới sai lầm và đúng đắn rất mỏng manh. Theo Marcello Nicchi, chủ tịch Hội đồng trọng tài Italia, thì rủi ro sai lầm của các trợ lý trọng tài người Italia chỉ là 3%, ở ngưỡng chấp nhận được.






Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm