(Thethaovanhoa.vn) - Bát Phố, ở đây Nguyễn Bảo Sinh viết hoa để chỉ một con người riêng lẻ, không ai khác chính là ông. Xưa kia bát phố là phần hồn của người Hà Nội, về sau phai mờ, mất hút vào xa thẳm rồi lại tái sinh và hòa nhập với cuộc sống hiện đại. Hà Nội ngày nay ồn ã quá, những người bát phố lẫn vào đâu trong phố phường tấp nập?
Nguyễn Bảo Sinh viết Bát phố, một cuốn văn xuôi, lại còn đem in hẳn hoi, nhiều người biết ông cười hoài nghi, bởi họ cho là ông vốn gắn cả đời với thơ lục bát dân gian rồi. Chữ "dân gian" ở đây lại còn theo nghĩa hơi hạ thấp, nghĩa là kiểu sáng tác không bao giờ in ấn, không bao giờ ra sách, chỉ để đọc linh tinh cho vui.
Mục đích ban đầu của tác giả đúng là thế thật. Có thể nói không hề sáo rỗng, cuốn sách viết tựa như hơi thở, đã thở ra là không hề níu lại được. Cũng không ai sửa sang một hơi thở để nó trọn vẹn hơn. Chính vì thế, Bát phố đầy ngẫu hứng, không hề trau chuốt.

Nhà thơ dân gian Bảo Sinh
Nếu như tản văn vốn là thể loại văn học ngẫu hứng nhất, không hạn chế hình thức nhất, thì Bát phố mang đậm cái thần của tản văn, dù khi viết, tác giả rõ ràng không định gắn tác phẩm vào một thể loại nào.
Nguyễn Bảo Sinh gọi đó là "tinh thần bát phố", tinh thần hội ngộ không vì mục đích gì. Đến cả cái mục đích "giới thiệu sách" dù được công bố chính thức thì lại hầu như chẳng ai màng đến. Nhưng cuốn sách vẫn cứ có người mua, người đọc. Có những nghệ sĩ tìm gặp lại tác giả sau buổi ra mắt để bày tỏ suy nghĩ của họ về cuốn sách.
Nhiều người có thể cho rằng, thời giờ đâu mà bát phố giữa dòng đời xuôi ngược, bao người vộn vã sống gấp? Nhưng bát phố trong sách Nguyễn Bảo Sinh vẫn bát phố ngay giữa thời buổi chiến tranh bom rơi đạn nổ.
Người bát phố không đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỉ sợ đánh mất bình yên trong tâm hồn. Điều đó phụ thuộc vào chính bản thân mình.
PV