Tôi là con gái đầu lòng, năm tôi lên bốn tuổi thì mẹ sinh ra em Long. Được một đứa con trai như mong đợi, ba tôi mừng lắm, thế là có được một đứa con để “nối dõi tông đường” và để chống gậy cho ba. Nhưng vui nhất là ba có thể nói to với các bạn đồng nghiệp của mình về con gái, con trai và được ngồi “mâm trên” khi có giỗ, kỵ.
Mẹ cũng rất thông cảm với ba, và cũng vì vậy mà ba hầu như vắng nhà luôn, ít có thời gian ngay cả chăm sóc hai chị em tôi.
Em Long dễ ăn, dễ ngủ, mẹ đi làm gửi ai trông cũng được, mẹ thường bảo trời thương ba mẹ vất vả, hiền lành nên phù hộ,cho em dễ nuôi như củ khoai củ sắn trong nhà. Tôi thì còn nhỏ, chưa biết gì nhiều, nhưng tôi yêu em trai của tôi lắm. Những khi cha mẹ đi làm, gửi em cho bà cụ hàng xóm tôi lại tha thẩn bên cạnh em, khi thì lau miệng cho em, khi thì làm cô giáo dạy em tập nói, khi lại giả vờ làm mẹ để dỗ em.
Căn nhà của gia đình tôi nhỏ xíu, chỉ kê được một chiếc giường gỗ ba xà cũ kỹ cho cả nhà cùng ngủ. Không gian còn lại đủ trải hai chiếc chiếu đôi cho hai chị em tôi ngồi chơi. Khi em Long được hai tuổi, cha mẹ bàn nhau dành dụm những đồng tiền lương bộ đội ít ỏi của cha, những đồng tiền do mẹ trồng rau, chăn nuôi mua một miếng đất xây nhà riêng cho các con đỡ khổ. Và cha mẹ mua được một miếng đất khá rộng trên triền đồi cách nhà khoảng một cây số. Cha mẹ quy hoạch miếng đất, cuốc đất trồng cây. Nào mít, nào khế, nào ổi. Thơm thì trồng kín hai bên sườn đồi, hoa hồng thì trồng ở trước cửa nhà. Mẹ bảo để khi xây xong nhà, hai đứa con chuyển về ở có đủ hoa thơm, cây ra trái để ăn, để hóng mát.
Ngày Chủ nhật được nghỉ, ba mẹ tôi tự đóng gạch (bằng tàn của than tổ ong), tự kéo xe bò chở vôi, cát, đá lên đồi để đổ móng, xây nhà. Cứ như vậy, và tôi cũng không thể hiểu nổi bằng cách nào mà miệt mài trong hai năm, ngôi nhà ngói ba gian nho nhỏ đã được xây xong, xinh xắn, gọn gàng.
Chị em chúng tôi được cha mẹ chở sang nhà mới chơi vài lần, khi cha mẹ đang quét vôi hoàn tất nốt căn nhà. Đất ở đó rất tốt, ổi, mít đã bói quả. Mẹ trồng hai bụi hoa hồng, một màu trắng muốt, một màu hồng phấn đã cao ngang vai người. Hai bụi hồng nở đầy hoa, bông nào cũng to như cái chén ăn cơm, thơm nức mũi. Tôi thích hái những bông hồng đã nở to hết cỡ để chơi đồ hàng, còn rứt cánh hoa để nhấm nháp nữa , tôi vẫn nhớ vị ngọt hơi chát và mùi thơm dìu dịu.
Cha mẹ dự định cuối năm hoàn tất sẽ sang nhà mới. Cả nhà vui lắm.
Em Long còn nhỏ nhưng nghộ nghĩnh, hay hỏi những câu mà bố mẹ khó trả lời. Một hôm, khi ba đang sửa chiếc xe đạp, em cũng loay hoay quay bánh xe, vặn ốc vít tập làm người lớn. Bỗng nhiên em hỏi ba:
“Ba ơi, thế xe đạp có đổi được người không hả ba?”
Ba tôi hơi khựng lại và ôm em vào lòng: “Không con trai của ba ạ, không có gì đổi được người cả, người là quý nhất”
Em lại nói “thế con người có sống mãi không hả ba?”. “ Người đến khi già yếu quá rồi thì sống thế nào được con, như cụ cố của mình do già yếu quá đã mất rồi”.
“Nhưng con không muốn chết đâu, con muốn sống mãi cơ, vì chết phải chôn thì ngạt thở lắm ba ạ”.
Những câu nói của em tưởng chừng như vô tình.
Thế rồi một vào một ngày thứ hai của tuần, khi bố đã đi làm, em Long của tôi đang chơi bình thường bỗng nhiên bị sốt rất cao, đôi mắt thất thần, người lả đi. Mẹ lo lắm vì em tôi ít ốm vặt, chưa bao giờ sốt. Mẹ nhờ gọi bố về để đưa em đi bệnh viện Hồng gai cách đó 25 cây số. Thời ky đó đi bệnh viện là chuyện khó khăn vì không ai có xe máy, hàng xóm lại toàn bà cụ già và trẻ con ở nhà. Nhưng bố đang bận tiếp đoàn lãnh đạo cấp cao đến thăm đơn vị nên không thể về được. Bố nhắn về bảo mẹ cứ yên tâm, con chỉ ốm xoàng thôi, đưa vào bệnh xá của bộ đội. Chờ bố xong việc sẽ về đưa đi. Các bác sỹ trong bệnh xá khám cũng nói em Long bị cảm sơ sơ, không việc gì. Tối bố về thì em đã mê man. Vội vàng chở em ra bệnh viện. Tất cả các y bác sỹ tập trung cấp cứu, tiêm, chuyền, chọc hút tủy… đè em ra để làm các xét nghiệm, nhưng bác sỹ cúi mặt lắc đầu. Em dường như không còn cảm nhận được sự đau đớn nữa. Tất cả các y bác sỹ trong khoa, bệnh nhân các buồng bên cạnh nhìn thấy em đều rơi nước mắt. Bác sỹ chữa bệnh cho em buồn lắm, nếu nhập viện sớm hơn một chút nữa thôi thì khả năng sẽ cứu được em. Em Long bị viêm màng não cấp!
Em nằm đó, mắt nhắm thiêm thiếp, hơi thở phập phồng lúc khỏe, lúc yếu, đầu bị cạo trọc, dán băng nhiều chỗ sau khi tìm ven truyền huyết thanh. Ốm nặng như thế, nhưng gương mặt em vẫn tròn trĩnh, toát lên vẻ phương phi, thông minh. Thỉnh thoảng em lại co giật, tội lắm. Có lúc, em bỗng mở choàng mắt ra, nhìn xung quang rồi gọi to nhiều lần: Mẹ ơi, ba đâu rồi? - Ba vội vàng ôm em nhưng em lại thiếp đi. Ba và mẹ đều khóc. Các y bác sỹ cũng khóc. Thương em quá!
Thế rồi sau ba ngày sốt như vậy, em mất. Mắt mẹ thâm quầng vì mất ngủ và khô cạn hết nước mắt, nói không ra hơi nữa. Còn ba, ba như người tâm thần, gầy tong, không ăn uống được gì, đi đứng liêu xiêu như muốn đổ. Mộ của em được đặt trên đồi thông lộng gió. Ba trồng hai cây thông non trên mộ để đánh dấu. Ngày nào ba cũng lên thăm em, đắp thêm đấ vào mộ cho em . Từ khi em Long mất, các chú ưu tiên cho ba có được nhiều thời gian hơn, ít phải tiếp khách hơn. Nhưng để làm gì, em đã mất rồi! Giá như… trước đây ba về sớm nửa ngày đưa em đi viện!
Một thời gian sau, cha mẹ tôi vẫn chưa hết suy sụp. Không ai nhắc đến việc chuyển sang nhà mới ở nữa. Ngôi nhà mới khoá lại, cây cối không ai trông nom, cỏ bắt đầu mọc đầy trong vườn, chỉ có bọn trẻ con hàng xóm thỉnh thoảng sang hái mít, hái ổi ăn khi thấy quả chín toả hương thơm lừng. Một vài người duy tâm cho rằng, ngôi nhà đó không hợp với tuổi cha mẹ tôi.
Cũng từ sau đó, hễ tôi hơi sốt cao một tý là cha mẹ vội vàng khăn gói đưa đi bệnh viện, dù ngày, dù đêm.
Ba năm trôi qua, nhưng nỗi buồn, mất con, sự ân hận, dằn vặt trong lòng vẫn còn đọng lại và ám ảnh cha mẹ tôi mãi. Căn nhà mới được bán đi với giá thật rẻ: hai chỉ vàng. Ba mẹ gói kỹ qua nhiều lần vải, ni lông rồi cất sâu trong rương, hầu như không bao giờ mở ra. Thời gian cứ trôi, cứ trôi. Ba mẹ tôi không sinh thêm được em nào nữa. Mỗi khi có ai hỏi anh chị được mấy cháu, hoặc khoe tôi có trai gái đủ cả, ba mẹ tôi lại buồn.
Trên đồi thông nhìn ra biển, gió thổi mát vi vu quanh năm, hai cây thông non ba tôi trồng làm dấu đã thành hai cây thông lớn, vững chãi, che mưa nắng cho mộ em. Em nằm đó, có thấu hiểu tấm lòng ba mẹ không?
Văn Thu Minh