Đang đi ngoài đường, đột nhiên điện thoại di động reo. Nhìn màn hình thấy có số lạ hoắc. Bấm máy, nghe thấy một giọng con gái chói tai: “Anh ơi, anh là đạo diễn Lê Hoàng à? Anh sắp làm phim “Gái nhảy” tập II phải không? Cho em đóng với. Anh ở đâu, em đến gặp anh nghe”.
![]() |
Với bản chất tham lam và tò mò của đàn ông, tôi đồng ý ngồi chờ Vân ở Hãng phim Giải Phóng. Tôi mơ tới một thiếu nữ xinh đẹp, táo bạo và lãng mạn.
Kìa, một chiếc xe “a còng” màu trắng phóng vào sân (thời đó, xe ấy nổi lắm). Trên xe là một thiếu nữ đen sì, gầy như que củi, mồm đang ngoác ra cười. Đó chính là Phi Thanh Vân, tức Vân Dẹo, tức Vân Zẹo.
Phim “Gái nhảy II”, ngoài Minh Thư và Mỹ Duyên bắt buộc phải có, còn cần thêm cả chục cô gái nữa. Nhưng có độ một triệu cô muốn đóng, trong đó có cả... Julia Roberts và Chương Tử Di. Nhưng tôi không chọn họ mà vẫn chọn Vân.
![]() |
Như các bạn cũng biết, thế hệ tôi là thế hệ cao quý của Điện ảnh Việt Nam (thời đó Vũ Ngọc Đãng và Dũng Khùng chưa xuất hiện), và tôi có trách nhiệm bảo toàn, không để cho nó bị Vân ám hại.
Vân Dẹo là như thế đó. Đừng nói đóng phim, nếu đạo diễn có nhờ cô vác dao ra chém nhà báo, chắc cô cũng làm!

Đóng xong phim ấy, Vân hăm hở đi tìm cơ hội khác. Thỉnh thoảng tôi gặp Vân, cô lại gào toáng lên “Anh giai có việc gì cho em làm không?”.
Sau này, công ty BHD có tuyển diễn viên cho cô phim “Cô gái xấu xí”. Họ muốn mời Vân đóng và có tham khảo ý kiến tôi. Tôi nói rằng khán giả xem phim ấy có thấy Vân được hay không là chuyện của họ. Tôi chỉ làm theo bản năng mình.
Sau này Vân đẹp lên. Cô to những chỗ đáng to, nhỏ những chỗ đáng nhỏ, và phồng những chỗ đáng phồng. Cô tự hào mình là hoa hậu dao kéo (đương nhiên phải có bằng tốt nghiệp).
Đám cưới Vân tôi không đi, vì tôi nhớ nhầm ngày. Nhưng trước đó tôi đã nhìn thấy chú rể, một ông Tây đẹp trai, mặt mũi có vẻ như trúng số. Rõ ràng đây là khuôn mặt đàn ông nên có khi đứng cạnh Vân.
Trong một chương trình thời trang do báo Đẹp tổ chức, Vân mặc đồ da đen tuyền và cầm cây roi cũng đen tuyền. Khi đồng nghiệp đi trên trên sàn diễn, Vân vụt roi vào không khí như vụt vào... nghệ thuật.
Gần đây nhất tôi gặp Vân đi học tiếng Pháp. Cô khoe đã phát âm được chữ “măng dê” đồng thời cũng biết “ka ka” là gì! Tôi không biết nên không dám hỏi.
Nhìn Vân cao lêu nghêu, lộng lẫy đi trong đám học viên ăn mặc xềnh xoàng, tôi thấy Vân đúng là “Lọ Lem thời a còng”.
Theo Đạo diễn Lê Hoàng (DĐDN)

