Sandro Tonali - 100 triệu bảng, Elliot Anderson - 116 triệu bảng, Morgan Rogers - 117 triệu bảng, Diomande -102 triệu bảng, Bradley Barcola, dự kiến có mức giá 145 triệu bảng.
1. Trước đó 12 tháng, Liverpool cũng đã trả cho Newcastle 125 triệu bảng để sở hữu Alexander Isak và họ cũng chi tới 116,5 triệu bảng cho Florian Wirtz. Kể cả khi chưa xem xét chất lượng hay đẳng cấp của những cầu thủ này, giá trị chuyển nhượng và định giá cầu thủ bóng đá đang đạt đến những cột mốc kỉ lục khó tin.
Hiện tượng "lạm phát" phi mã này đang chi phối toàn bộ thị trường chuyển nhượng mùa Hè này. Trước hết, sự bùng nổ doanh thu và sức mạnh tài chính của các đội bóng châu Âu tăng vọt nhờ vào bản quyền truyền hình khổng lồ và các hợp đồng thương mại quốc tế. Đặc biệt đối với các câu lạc bộ Premier League.
Theo phân tích của các tổ chức tài chính, khi nguồn thu tăng mạnh, các đội sẵn sàng tái đầu tư số tiền lớn để thu hút các cầu thủ tài năng. Chẳng hạn, dự kiến doanh thu của Chelsea trong mùa giải 2025/26 là 700 triệu bảng Anh nhờ vào chiến thắng ở FIFA Club World Cup 2025, con số của Arsenal là khoảng 770 triệu bảng và Man City cũng ở mức tương tự.
Trong khi đó, vị thế tài chính của các câu lạc bộ tầm trung cũng vững vàng và họ không còn chịu áp lực phải bán đi những ngôi sao để cân đối tài chính. Điều này buộc các đội bóng giàu có gặp nhiều áp lực trên bàn đàm phán và phải trả những khoản tiền lớn để lôi kéo các cầu thủ tài năng. Ví dụ, tổng doanh thu của Aston Villa trong mùa vừa qua đạt khoảng 377 triệu bảng, nên họ có thể khiến Chelsea phải bỏ ra đến 117 triệu bảng để mua Rogers. Trong khi Nottingham đạt doanh thu 222 triệu bảng và kiếm được từ Man City 116 triệu bảng cho Anderson.
Mặt khác, tại Anh, các câu lạc bộ tham dự Premier League và cúp châu Âu bắt buộc phải đăng kí 8 cầu thủ đào tạo bản địa trong đội hình. Điều này tạo ra mức phí chênh lệch khổng lồ cho các cầu thủ Anh, khiến giá trị của họ vượt xa năng lực thực tế. Đồng thời, gây ra tình trạng mất cân bằng trên thị trường chuyển nhượng suốt thời gian qua.

Morgan Rogers (phải) đang là cầu thủ Anh đắt giá nhất trong lịch sử. Ảnh Tân Hoa xã
2. Nhưng thực tế, xu hướng này bắt đầu từ thương vụ chuyển nhượng 100 triệu bảng của Jack Grealish từ Aston Villa sang Man City năm 2021. Và như một hiệu ứng quả cầu tuyết lăn, cựu ngôi sao của The Citizens thiết lập một chuẩn mực mới cho các tài năng của Premier League, đẩy mức giá trung bình tăng từ 36,6 triệu bảng năm 2025 lên 70,5 triệu bảng năm 2026.
Yếu tố quan trọng khác khiến giá trị của các cầu thủ bị đẩy tới mức cao nhất trong nhiều năm qua là sự thay đổi về tư duy quản lý, khi các đội bóng lớn ưu tiên sự trẻ hóa và khả năng cống hiến trong dài hạn. Điều đã được Real Madrid áp dụng nhiều năm trước và được tiếp nối bởi Chelsea trong các kì chuyển nhượng gần đây.
Các câu lạc bộ không mua cầu thủ dựa trên phong độ, mà là những tài sản đầu tư có "tính thanh khoản" cao và trói chân họ bằng những bản hợp đồng có thời hạn từ 5 năm trở lên với mức phí giải phóng càng lớn, gián tiếp đẩy giá trị thị trường lên mức tối đa.
Cùng lúc đó, quy định kiểm soát tài chính mới của UEFA và Premier League được chuyển dịch sang tỉ lệ chi phí đội hình, nghĩa là số tiền bán một cầu thủ câu lạc bộ tự đào tạo như Anderson hoặc Rogers, sẽ được ghi nhận ngay lập tức 100% là lợi nhuận vào tài khoản của năm tài chính đó.
Đồng nghĩa với việc khi Man City bỏ ra 116 triệu bảng mua tiền vệ 23 tuổi, số tiền này được chia nhỏ theo thời hạn hợp đồng 5 năm, chỉ khoảng 23 triệu bảng/năm trên sổ sách của The Citizens. Ngược lại, Nottingham lập tức có 116 triệu bảng lợi nhuận ròng để cân bằng tài chính.
Các câu lạc bộ lớn cũng sẵn sàng "thổi giá" chéo cho nhau trong các thương vụ mua bán cầu thủ trẻ để giúp nhau tránh các án phạt. Bản thân mức giá 116 hoặc 117 triệu bảng không phản ánh chính xác giá trị chuyên môn, mà là một phần của "nâng đỡ" tài chính cho các câu lạc bộ.
Nhật Minh