LPBank V-League 2025/26 đã chứng kiến hàng loạt sự thay đổi ở băng ghế huấn luyện. Không biết, đây chỉ là động thái "chữa cháy" hay tính toán lâu dài của mỗi đội bóng?
1. Mùa giải 2025/26 đang tiến về những vòng đấu "chốt sổ" với một thống kê ngỡ ngàng: đã có 16 HLV phải rời ghế khi mùa bóng còn chưa kết thúc. Đây là con số kỷ lục vô tiền khoáng hậu trong lịch sử giải đấu, cho thấy những lỗ hổng trong cung cách quản trị và sự thiếu kiên nhẫn của nhiều đội bóng trong nước.
Tiếp sau HLV Chu Đình Nghiêm chia tay Hải Phòng, gắn bó với Ninh Bình FC, HLV Vũ Tiến Thành cũng đã rời đội bóng cố đô Hoa Lư để trở lại HAGL, tiếp tục đảm nhiệm vai trò Giám đốc Học viện và hỗ trợ trực tiếp HLV Lê Quang Trãi giúp đội bóng phố Núi trụ hạng. Sự trở lại của "chuyên gia giải cứu" Vũ Tiến Thành được đánh giá là cú hích quan trọng với HAGL trong bối cảnh đội bóng này lộ rõ dấu hiệu hụt hơi trong giai đoạn nước rút, đồng thời cũng là bước "dọn đường" cho HLV Chu Đình Nghiêm đến Ninh Bình FC.
Trường hợp của 2 nhà cầm quân Vũ Tiến Thành và Chu Đình Nghiêm tô đậm thêm cao trào "luân chuyển, điều động" nhân sự bất ngờ đã trở thành "đặc sản" ở V-League mùa này. Gác lại câu chuyện tương lai dài hạn, rõ ràng cuộc đua tốp 3 hay trụ hạng đóng vai trò không hề nhỏ cho sự xáo trộn này, mà cụ thể là 2 mục tiêu trái ngược ở Ninh Bình FC và HAGL ở hai đầu bảng xếp hạng, khi một đội bị "đe dọa" ở vị trí thứ 3 từ trên xuống và đội còn lại có nguy cơ rớt hạng.
Bất kể sự thay đổi nào ở một CLB cũng có nguyên do, nhưng mục đích không giống nhau. Nếu như trường hợp HLV Lê Huỳnh Đức nhường chỗ cho trợ lý Phùng Thanh Phương ở CLB CATP.HCM, HLV Đặng Văn Thành thay HLV Chu Đình Nghiêm ở Hải Phòng nhằm đổi vận hoặc khởi đầu cho một cuộc chuyển giao khi đội bóng đã nằm ở vị trí an toàn, thì các HLV Văn Sỹ Sơn, Phan Như Thuật, Vũ Hồng Việt, Trần Tiến Đại tiếp quản công việc khi SLNA, Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, Nam Định, PVF CAND có dấu hiệu sa sút. Cho đến lúc này, chỉ còn 3 đội bóng chưa thay tướng (CAHN, Thể Công Viettel, SHB Đà Nẵng), nên con số 17 lần xáo trộn nhân sự ở 11 đội bóng đúng là "hơi bị nhiều". Đặc biệt khi có đến 5 cái tên ngoại mất ghế là Teguramori Makoto (Hà Nội FC), Mauro Jeronimo (Nam Định), Choi Won Kwon (Thanh Hóa), Gerard Albadalejo (Ninh Bình FC), Ueno Nobuhiro (Becamex TP.HCM).

HLV Chu Đình Nghiêm tiếp nhận công việc ở Ninh Bình khi mùa giải đã sắp sửa kết thúc. Ảnh: Hoàng Linh
2. Khi "trào lưu" thay tướng không còn là cá biệt, V-League cho thấy càng về cuối càng trở nên khốc liệt và đầy toan tính. Có thể đây là sự cạn kiệt kiên nhẫn của các ông bầu với mô hình cũ, với gánh nặng thành tích hay nỗi lo "làm lại từ đầu" đầy tốn kém. Nhưng cũng có thể đây là chuyện "chọn đại" trong bối cảnh khan hiếm HLV giỏi hay chủ động "làm mới" vì mục tiêu dài hạn.
Bỏ qua chuyện "chữa cháy" mà nhìn theo chiều hướng tích cực, việc hàng loạt CLB làm cuộc cách mạng nhân sự cũng có thể coi là thay đổi tư duy làm bóng đá, thay cho phản ứng tức thời là quản trị chủ động hơn. Nói cách khác, là chú trọng chiến lược dài hơi thay vì chiến dịch ngắn hạn. Tuy nhiên, không phải tất cả CLB đều đủ tiềm lực để thực hiện điều này, khi còn không ít đội bóng phải lo "chạy ăn từng bữa" hay chấp nhận "liệu cơm gắp mắm". Chính vì thế, V-League ngày càng phân hóa, mà lợi thế luôn thuộc về cái tên "mạnh vì gạo, bạo vì tiền". Điều này cũng dẫn đến chuyện khi bóng chưa lăn, mùa giải đã sớm "quy hoạch" những ứng viên vô địch cũng như đội bóng chạy trốn xuống hạng.
Bóng đá chuyên nghiệp đòi hỏi một tiến trình xây dựng bài bản, nơi HLV cần thời gian để áp đặt triết lý. Tuy nhiên, tại V-League, vai trò của người cầm quân đang bị cá nhân hóa quá mức. Họ là những người đầu tiên chịu trách nhiệm cho thất bại, bất kể các yếu tố khách quan về tài chính hay mô hình vận hành của CLB. Nếu phương thức điều hành, tư duy quản trị không sớm thay đổi sang hướng bền vững, V-League sẽ vẫn loay hoay trong hành trình phát triển, nâng tầm.
Thế mới thấy, nghiệp cầm quân V-League đúng là "đoạn trường".