Thật bất ngờ khi nghe Duy Mạnh tiết lộ rằng mình đã có vợ con! Sao bấy lâu nay không nghe anh nói với báo giới về việc anh không phải là người độc thân? Duy Mạnh cười hóm hỉnh: "Có ai hỏi đâu mà nói! Họ toàn hỏi "Chừng nào anh cưới vợ?", chứ đâu hỏi "Anh có vợ chưa?"
Tôi từng sai trái với vợ


- Vậy anh đâu có chung tình với vợ?
- Là một người sáng tác, tôi cần phải có những cảm xúc, phải “lẳng lơ” một chút mới có thể viết được. Đúng là tôi cũng từng lầm lỗi với vợ, nhưng điều may mắn nhất trong đời tôi là có một người vợ “nghệ sĩ” hơn cả tôi. Nhờ thế, cô ấy mới đủ sức chịu đựng một người ngang bướng và lãng mạn như tôi.
Năm học lớp 12, Duy Mạnh đánh đàn ở nhà hàng kiếm sống. Đó cũng là thời mà anh quậy nhất, đua xe mô tô đến sứt đầu vỡ trán, thậm chí chôm cả tiền của bố mẹ để đi chơi. Anh học đàn không phải vì yêu nhạc, mà có “chiêu” cua gái, cho nên sau này phải “trả giá” lên bờ xuống ruộng vì lỡ say mê âm nhạc. Nhưng không ngờ, tác giả của cả trăm ca khúc thời thượng lại là một học sinh có điểm Văn rất tệ, cao nhất chỉ là 5.
Hôm ấy, đứng trên sân khấu nhà hàng, nhìn xuống thấy có một cô bé xinh quá, Mạnh bèn tán tỉnh. Tình yêu đơm hoa kết trái trong khi sự nghiệp chỉ là con số không thật lớn. Mạnh bàn với người yêu: “Hay là em “kế hoạch đi, đợi khi nào có sự nghiệp vững vàng rồi hãy sinh em bé”. Đến gặp bác sĩ, được hỏi “Cưới chưa?”. Sợ bác sĩ không đồng ý cho “kế hoạch”, hai người gật đầu. Bác sĩ lại bảo: “Nếu cưới rồi thì đừng bỏ, ảnh hưởng về sau, chẳng may vô sinh thì tiếc lắm!”. Nghe qua, Mạnh lùng bùng lỗ tai, tiền bạc để làm gì nếu gia đình không hạnh phúc. Thế là đổi ý. Đám cưới nghèo được tổ chức bằng tiền vay mượn của bố mẹ vợ.
Cưới xong, chồng thất nghiệp, vợ sắp sinh em bé. Tổ ấm của hai vợ chồng là căn phòng hẹp ở tầng hai một ngôi nhà 40m2 được xây từ xi măng do bố vợ hỏi mua giá rẻ. Nhà mái tôn nắng nóng hầm hập, lại không có nhà vệ sinh, mỗi lần đi vệ sinh phải ra tận bờ sông hoang vắng. Mà Mạnh thì rất sợ ma.

- Hiện nay, vợ anh quản lý nhà hàng ở Hải Phòng còn anh tiếp tục lập nghiệp trong Nam. Sống cảnh vợ chồng Ngâu mà anh lại có lúc nổi tiếng hào hoa, bay bướm lắm. Chả lẽ vợ anh không ghen sao?
- (cười) Ớt nào chẳng cay, nhưng mỗi người ghen mỗi kiểu khác nhau. Vợ tôi cứ âm thầm chịu đựng, quá lắm là chỉ cằn nhằn thôi. Đã có nhiều lần tôi làm sai, nhưng kịp thức tỉnh để không đánh mất hạnh phúc quý giá của mình. Trong tình yêu tất nhiên phải có sự hy sinh. Tôi không thuộc típ “giàu đổi bạn sang đổi vợ”. Ngày 8-3, vợ điện hỏi: “Anh có còn yêu em không?”. Tôi phì cười: “Anh chưa bao giờ thôi yêu em, tán tỉnh em!”.
Ca khúc Ngày mai anh đi trong Vol.1 là tôi viết cho vợ tôi đấy chứ, một lời nhắn nhủ của tôi, kẻ sắp xa nhà vào Nam. Còn bài hát cho người thủy thủ trong Vol.6 là tâm sự của người sống tha hương như tôi, khác nào một anh thủy thủ lênh đênh trên biển cả với nỗi nhớ nhà và nhớ người yêu da diết.
Nếu nói trong thành công của người đàn ông có sự đóng góp của của người đàn bà, thì tôi nợ ân tình với vợ lại càng khó trả hơn.

- Bé có khiếu về nhạc chứ?
- Lúc vợ mang thai, tôi mơ sau này con tôi sẽ là bác sĩ. Giờ thì mỗi tuần, bé theo mẹ lên Hà Nội học piano một ngày. Con gái và tôi như hai người bạn. Tôi rất nhẹ nhàng với con, ngược lại, vợ tôi rất nghiêm khắc. Có thể như thế mới nuôi dạy được con cái chăng?
- Anh định tiếp tục sống kiếp vợ chồng Ngâu này đến bao giờ?
- Tôi đã có kế hoạch mở thêm một nhà hàng tại TP. HCM để vợ tôi quản lý, bay ra bay vào thường xuyên hơn. Như vậy, vợ chồng tôi có xa nhau lâu nữa đâu!
Tình bạn trong nghề
- Trong cuộc sống, tiền bạc vật chất, bạn và tôi đều có thể sở hữu được, nhưng chưa chắc nó thuộc về chúng ta. Nhưng tôi tin chắc rằng, niềm vui, nỗi buồn và sự thăng hoa trong tâm hồn – những cảm xúc đó vẫn mãi mãi thuộc về tôi.
Đó là những lời của Duy Mạnh ghi trong album Vol.6 Bài hát cho người thủy thủ vừa phát hành. Có lẽ niềm vui vì có sự góp mặt của người bạn thân là nghệ sĩ saxophone Xuân Hiếu trong một sản phẩm âm nhạc mới đã mang lại cho anh sự hưng phấn và cởi mở để trải lòng ra.
Năm 1995, anh tập tễnh làm quen khán giả bằng CD đầu tiên, Giây phút chia xa, không có ca sĩ ngôi sao, không biết tiếp thị. Thế là thất bại. Mãi đến khi album Tình anh là đại dương ra đời, ca khúc Kiếp đỏ đen thắng lớn nhờ “điểm huyệt” đúng vào một vấn nạn của xã hội.

Cũng nhờ “cá chép hóa rồng” mà Mạnh nhận ra cách cư xử của con người với nhau. Có người ngày nào còn tỏ vẻ xem thường anh ra mặt, thì bây giờ lại xởi lởi, vồn vã với anh. Mới nhìn anh, khó mà có cảm tình, tóc lúc vàng chóe, lúc đen thui, đuôi mày xỏ khoen, môi cong cớn. Có quen lâu, mới phát hiện anh chàng này nặng tình nặng nghĩa lắm, nhất là đối với những người thương mến anh trước sau như một. Xuân Hiếu, người bạn quen mười năm trước khi làm chung ở các quán bar, chẳng hạn.
|
Tâm sự của Duy Mạnh về ca khúc trong Vol.6 Buồn tả tơi là ca khúc mà theo Duy Mạnh là có tựa cực kỳ sến, do anh hát với Ngọc Sơn. Mạnh nói: “Ngày xưa người ta nói tôi hát nhạc sến, rồi có người nghĩ dân ca đương đại là sến. Nên tôi kết hợp ba cái “sến” đó để đặt tựa cho bài hát”. Đời thua bạc anh viết cùng lúc với Kiếp đỏ đen. Kiếp đỏ đen nói về nạn cờ bạc ngày xưa, ý nghĩa chưa được hoàn thiện so với xã hội bây giờ. Đời thua bạc mang hơi hướm của thời đại hơn. |
- Nhiều người nghĩ rằng thời hưng thịnh của Kiếp đỏ đen hay đúng hơn là của Duy Mạnh đã qua và chỉ có tính bộc phát. Anh nghĩ sao?
- Quả thực, thời gian qua, tôi lắng xuống vì mải tập trung cho việc kinh doanh nhà đất và tập trung mua nhà cho bố mẹ. Khán giả có quên tôi cũng đúng thôi!
- Vậy anh định sẽ làm gì để “tạ lỗi” cùng khán giả?
- Định hướng của tôi sẽ khác xưa. Từ giờ, tôi sẽ không diễn solo, mà sẽ vừa đàn organ hoặc piano, vừa hát, với tiếng kèn của Xuân Hiếu. Thời gian tới, Xuân Hiếu sẽ ra một album nhạc hòa tấu gồm những sáng tác cũ và mới chọn lọc của tôi, cùng tiếng kèn của anh ấy.