Trẻ phải cậy… già
“Tôi tính chơi nốt năm nay, rồi tính đường treo giày nhường chỗ cho các em trẻ…” giọng trầm, “lão tướng” Phan Văn Giàu nói về tuổi 34. Biết thế, nhưng cuộc đời nào đâu phải là một trò chơi được sắp đặt, Giàu cũng thế, vẫn chưa thể an nhàn chuẩn bị cho dự định về hưu của mình. Một mùa, rồi 2 mùa, “Gạch” của Patricio, Công Minh, cho tới triều đại Jose Luis vẫn phải cầu viện tới anh. “Hình tượng hóa, Văn Giàu cũng giống như người “người lính già” oằn mình đứng giữa những đường đạn từ họng súng đối phương.

ĐTLA giờ có lẽ cũng không “cùng mâm” với HN T&T - Ảnh: Bá Châu
Dù sơ đồ nào, hàng phòng ngự của “Gạch” vẫn mang lại cảm giác mong manh dễ vỡ; ngay cả khi tuyển được cái tên Filip, thủ thành có “sao số” đến từ Marcedonia.
Chắc chắn, hết giai đoạn 1, ĐT.LA sẽ chẳng có cuộc cải tổ nào, họ sẽ phải sống nốt trên đôi chân của Hoàng Thương, Văn Giàu, Thanh Giang, bởi tài nguyên con người đã cạn kiệt. Tất nhiên, ĐT.LA chỉ còn nước cầu cho hàng công bùng nổ, để giảm tải cho hàng phòng ngự.
Cuộc chiến của những đôi chân mỏi…
Ngay cả những người lạc quan nhất cũng chẳng tin ĐT.LA sẽ làm nên chuyện. Người ta có cái lí, bởi “Gạch” đã như một cỗ máy xuống cấp. “Công thần” Antonio có dấu hiệu mỏi gối chồn chân. Có thể do tuổi tác, nhưng một vấn đề quan trọng khác là Antonio như một kẻ cô đơn. Bằng chứng ư, đã từ lâu “Gạch” vốn quen thở bằng mũi giày của anh và Antonio vẫn là người nổ súng nhiều nhất cho “Gạch”.
Không chỉ Antonio, những người tung hứng cùng anh: Minh Phương, Tài Em, Tshamala…cũng đang thực sự mệt mỏi. Có cảm giác, vài trận rồi, chỉ riêng việc chuyền bóng thôi, cũng đủ để Minh Phương phải mệt, huống chi anh phải lên công về thủ. Thế nên, không khó hiểu, việc ông Luis ngóng “thương binh” Tài Em trở lại như cháy nhà chờ cứu hỏa. Cũng lạ thay, thiếu hụt nhân sự vậy mà những người như Tshamala, Hoàng Lâm, hay Văn Khải vẫn bị nhốt trong cabin dự bị.
Bạn đừng hỏi Jose Luis về sức mạnh của đội, vì chẳng bao giờ ông thừa nhận ĐT.LA là một đội bóng trung bình khá. Và cũng đừng hỏi tại sao ông lại thay người như thế, bởi đôi khi ông cầm chiếc sa bàn lại phải liếc mắt về khu kĩ thuật, nơi có những người khác đầy quyền uy. Vậy nên, chưa ai nói ông Jose Luis bất tài, nhưng đã có người nói ông thầy người Bồ bất lực. Từng đó thôi cũng đủ hiểu tại sao ĐT.LA chỉ còn được xếp ngồi “mâm dưới”…
|
Thất vọng Thanh Bình |