(TT&VH) - ĐTLA từng được coi là một trường hợp ngoại lệ của BĐVN. Trong khi cả V-League là cối xay HLV thì họ, trong suốt 8 năm, từ 2001 cho tới 2008, đội bóng này chỉ sử dụng duy nhất một ông thày: Calisto.
Sự ổn định ấy đã giúp ĐTLA tạo nên một đội bóng được đánh giá có tính chuyên nghiệp nhất, có lối chơi bản sắc nhất và trong suốt 6 năm liên tục khi chơi ở V-League, họ chưa bao giờ nằm ngoài tốp 3, có 2 chức vô địch và 3 lần đứng thứ nhì.
Dường như việc ông Calisto nhanh chóng đạt được thành công, giúp đội bóng này thăng hạng sau 1 mùa làm việc và trở thành một đối thủ khó chịu ở V-League, đã giúp ông trụ vững được ở đó, chứ không hẳn là ĐTLA có đủ sự kiễn nhẫn và sớm mang tư duy bóng đá bài bản. Hay nói cách khác, thành công trong những năm qua của ĐT.LA chủ yếu xuất phát từ ông thày người Bồ chứ không phải từ mảnh đất nếu nói về truyền thống bóng đá chỉ gói gọn chưa đầy chục năm.
Thành công trong những năm qua của ĐT.LA chủ yếu xuất phát từ HLV Calisto
Sau Calisto, chỉ trong vòng chưa đầy một năm ĐT.LA đã có 3 HLV khác nhau, bằng với “kỷ lục” của HAGL.
Thường thì người ta vẫn hay lý giải khi thay tướng, rằng HLV không thích hợp, không có đủ khả năng chuyên môn. Nhưng để một HLV tương thích với một môi trường mới, những con người mới ở một đội bóng mới thì không thể chỉ tính bằng vài tuần, thậm chí vài tháng cũng chưa đủ. Sức ép thành tích và đòi hỏi tất cả phải lập tức thành công mới chính là mấu chốt của vấn đề.
Vậy là tính tới thời điểm này, ở V-League đã có 3 đội bóng thay HLV (không chính thức). Hạng Nhất còn nhiều hơn. Và sẽ chưa dừng lại ở đó. Bởi bây giờ, hầu hết các đội bóng ra sân không hẳn là để chơi bóng mà là đá với tâm lý phải thắng, rồi luận tướng từ góc độ đó, dù ai cũng biết, trong bóng đá, kẻ thất bại bao giờ cũng nhiều hơn người chiến thắng.
Phạm Tấn