Pele là ngôi sao của vòng chung kết World Cup 1958 và đặc biệt là trận chung kết trên sân Rasunda ở Stockholm, nơi ông ghi cú đúp để giúp Selecao thắng 5-2 chung cuộc. Rasunda sẽ bị phá bỏ vào tháng 10 này để xây dựng một hệ thống cao ốc, văn phòng và siêu thị. Xuất phát từ ý tưởng của chủ tịch LĐBĐ Brazil (CBF) Jose Maria Marin, Brazil và Thụy Điển tổ chức một trận giao hữu để tôn vinh Rasunda với sự hiện diện của Pele, cựu thủ môn Thụy Điển Thomas Ravelli, cựu tiền đạo Henrik Larsson, nữ hoàng Thụy Điển Silvia, phó Tổng thống Michel Temer… Áo đấu hai đội sử dụng trong trận đấu cũng là mẫu áo đấu năm 1958, Brazil vẫn mặc chiếc áo màu xanh thiết kế rất giản dị như 54 năm về trước.

Niềm vui của thế hệ Vàng- Xanh mới- Ảnh Getty
Bỏ qua thất bại và những sai lầm ở London, Brazil vẫn trình diễn lối chơi đa dạng và biến tấu, Damiao sắm vai một “số 9” hoàn hảo với khả năng săn bàn thượng thặng; Neymar, Oscar và Paulinho trình diễn kỹ thuật cá nhân và những cú sút tuyệt vời; Dani Alves lại cực kỳ nguy hiểm ở những pha đá phạt.
Dấu ấn của Pato
Damiao và Neymar đã chơi rất ăn ý với nhau, nhưng HLV Menezes vẫn còn những tiền đạo xuất sắc khác, trong đó Pato đã cho thấy người ta không thể dễ dàng quên anh.
Sau một mùa giải chán chường ở Milan, Pato đã bừng tỉnh. Với một tình huống di chuyển khôn ngoan và chớp thời cơ nhanh, chân sút 23 tuổi đã kết thúc đường chuyền của Dani Alves bằng bàn thắng thứ nhất. Và cũng chính anh nhận bóng từ Ramires, lao thẳng vào vòng cấm Thụy Điển, phạm lỗi, penalty, và chính anh hoàn tất cú đúp và ấn định một chiến thắng đậm đà.
Sức trẻ của Brazil đã không thể giúp họ xóa dớp để giành HCV Olympic, nhưng sức trẻ kết hợp cùng kinh nghiệm đã đem lại những sản phẩm rất đáng kỳ vọng. Trong 3 tháng, Brazil đã chơi 12 trận và thắng đến 9, những sự thử nghiệm sẽ tiếp tục với hai trận giao hữu gặp Nam Phi và Trung Quốc vào tháng 9. Sau cú vấp ở London, guồng quay lại tiếp tục để hướng đến mục tiêu Confederations Cup 2013 và xa hơn là World Cup 2014 trên sân nhà của mình.