Đóng phim dễ gặp nạn
Điện ảnh có lẽ là lãnh địa tiềm ẩn nhiều nguy hiểm nhất đối với nghệ sĩ Việt, bởi trên thực tế, vô vàn tai nạn cháy, nổ, ngã..., thậm chí chết người, do những nguyên nhân chủ quan và cả khách quan gây ra.

không ít lần gặp phải chấn thương
Không nhiều pha hành động gay cấn như phim điện ảnh, nhưng diễn viên đóng phim truyền hình cũng không ít lần nếm mùi đau đớn. Trung Dũng khi đóng phim Người Bình Xuyên đã bị mẩu hỗn hợp sáp giấy (thay thế thuốc súng) do bắn ra quá mạnh đã găm vào chân chảy máu. Trong phim Đô-la trắng, một diễn viên quần chúng bị tai nạn mất một mắt vì sức văng của viên đạn giả quá mạnh khiến dị vật xuyên qua kính bảo vệ đâm thẳng vào mắt. Nhà quay phim K’ Linh, khi leo trèo ở hang Đá dựng (Hà Tiên) để tìm một góc máy đẹp cho bộ phim Lục Vân Tiên đã rơi từ độ cao hơn 10 mét, gãy xương sườn phải bó bột hàng tháng trời khiến đạo diễn phải đổi quay phim khác. Tai nạn chết người là hi hữu, nhưng không phải là chưa từng xảy ra trên phim trường. Khi đoàn phim Nhật kí Vàng Anh thực hiện những cảnh quay ở hồ Đại Lải, người phụ trách đạo cụ đã bị chết đuối...
Hát cũng... bị thương
![]() |
Đánh đu với tính mạng trên sân khấu
Ngay ở suất khai trương vở kịch, xiếc Cậu bé rừng xanh (năm 2005), NSƯT Thành Lộc đã bị ngã trong cảnh đu bay. Anh bị chấn thương cột sống. Chấn thương này, nếu nặng hơn có thể khiến bệnh nhân bị liệt. Năm đó, vở diễn Cậu bé rừng xanh có sự kết hợp độc đáo giữa kịch và xiếc, tuy nhiên phương pháp bảo hộ an toàn cho diễn viên còn hạn chế. Năm ngoái, diễn viên Ngọc Thuận đã phải khâu nhiều mũi vì trong lúc tập vở Nỏ thần, sân khấu bất ngờ sập một mảng. NSND Lan Hương cho biết chị đã rất ngạc nhiên khi được xem nhiều pha hành động trên sân khấu nước ngoài, nhưng về nước, NSND Lan Hương không bao giờ dám nghĩ tới chuyện áp dụng. Thực tế là, “kỹ xảo sân khấu” ở ta đến nay vẫn phải dùng tới... sức người.
![]() |
Mạo hiểm với múa
Cùng với xiếc, múa, cụ thể là ballet, được pháp luật xếp vào một trong những loại nghề nghiệp nặng nhọc, nguy hiểm. Có những màn kỹ thuật, kỹ xảo nâng và xoay diễn viên, chẳng may, diễn viên nữ có thể bị văng xa. Hậu quả của những tai nạn này là không thể hình dung hết. Những tai nạn nho nhỏ, như trật gân chân, nặng hơn là gãy cổ chân, thậm chí gãy sống lưng cũng là chuyện... “phình phường”. Nghệ sĩ múa Lê Ngọc Văn (hiện là solist của Đoàn múa Pháp) từng bị tai nạn trong lúc biểu diễn phải mổ đầu gối. Anh đã phải mất một thời gian khá dài vượt qua chấn thương để tiếp tục sự nghiệp nghệ thuật. Nghệ sĩ Thanh Hằng của NH Nhạc Vũ kịch Việt Nam cũng bị thương ở chân trong quá trình tập luyện. Cao Chí Toàn - em trai của nghệ sĩ tài năng Cao Chí Thành - giải A cuộc thi Tài năng múa toàn quốc - bị tràn dịch khớp gối, bệnh nghề nghiệp của những nghệ sĩ múa, khi anh chưa đầy 30!
|
NSND TÂM CHÍNH - CHỦ
TỊCH LIÊN CHI HỘI XIẾC VN: Nghệ sĩ cần chính sách như thương binh - liệt
sĩ Tôi rất bất ngờ và đau lòng vì sự cố của diễn viên vừa rồi. Gia đình tôi đều theo nghiệp xiếc. 5 năm liền, suốt từ 1980, tôi diễn đến hàng ngàn lần tiết mục Cô hàng giải khát với những tầng chiếc cốc thủy tinh chồng lên con lăn. Lúc đầu chỉ 3, 4 tầng, sau tôi cố gắng tập luyện lên 8, 9 tầng. Và một ngày, tai nạn đã xảy ra. Tôi bị ngã từ độ cao trên ba mét. Những mảnh thủy tinh vỡ găm khắp người, máu chảy lênh láng, tôi thì ngất lịm. Trên mặt tôi đến giờ vẫn còn những vết sẹo - dấu tích của vụ tai nạn. Chồng tôi - NSƯT Lê Thể - với màn diễn đế trụ trên trán, giờ nghỉ hưu, bị gai xương cổ, mỗi lần trở trời lại đau khủng khiếp. Con dâu tôi, nghệ sĩ Hồng Hạnh, từng đoạt giải vàng trong nước và cả quốc tế với tiết mục đế kiếm trên đu cho đến nay chưa ai làm được, chẳng may chết do tai nạn giao thông trên đường đi làm về... Đời nghệ sĩ,
nhất là nghệ sĩ xiếc, vô cùng mạo hiểm. Họ có thể mắc những bệnh nghề
nghiệp như: tim mạch, xương khớp..., đấy là chưa kể tới những tai nạn.
Theo tôi, cần có chính sách giống như với thương binh - liệt sĩ với các
nghệ sĩ. Sân khấu phải bình đẳng như
công trình xây dựng Các sân khấu di động hầu hết được thiết kế trên khung thép chuyên dụng có độ chịu lực cao. Tuy nhiên, thực tế, quá trình lắp đặt không đảm bảo quy chuẩn, sân khấu ấy vẫn ẩn chứa nhiều nguy cơ tai nạn. Chưa kể các sân khấu lớn thường có thêm bục bệ, chỉ cần một tính toán không chuẩn như khi lắp đặt các tầng bậc, ván sàn dùng loại gỗ không đủ chuẩn chịu lực - đều có khả năng dẫn đến việc bục bệ, sàn diễn bị lật, bị sập do có quá nhiều người đứng ở trên. Hiện nay, ta có quy chuẩn an toàn lao động trong sản xuất. Về lĩnh vực giải trí, Bộ LĐ,TB&XH mới chỉ ban hành chương trình an toàn cho loại hình cáp treo, tàu lượn, máng trượt. Ngành văn hóa là nơi cấp phép biểu diễn, nhưng họ mới chỉ quan tâm nội dung nghệ thuật của chương trình. Còn kiểm nghiệm xem sân khấu có đủ độ an toàn với diễn viên hay không, thì chưa nằm trong nội dung của cấp phép biểu diễn. Tôi cho rằng, đã đến lúc cần phải coi việc kiểm định an toàn của sân khấu bình đẳng như một công trình xây dựng thì sự việc đáng tiếc như vừa qua mới có thể không lặp lại. Quang Đức (lược ghi) |

