Bóng đá thế giới lại phải nói lời chia tay với một trong những tượng đài vĩ đại nhất của lịch sử. Franco Baresi, huyền thoại của AC Milan và đội tuyển Italia, đã qua đời ở tuổi 66, khép lại cuộc đời của một người đàn ông gần như dành trọn trái tim cho màu áo đỏ - đen.
Tin buồn được AC Milan xác nhận trong sự tiếc thương của người hâm mộ khắp thế giới. Hơn cả một trung vệ xuất sắc, Baresi được nhớ đến như hiện thân của lòng trung thành, tinh thần thủ lĩnh và nghệ thuật phòng ngự Ý ở đỉnh cao.
Trong hơn hai thập kỷ khoác áo Milan, ông không chỉ giành những danh hiệu cao quý mà còn góp phần định nghĩa lại vai trò của một hậu vệ hiện đại. Với khả năng đọc trận đấu thiên tài, tư duy chiến thuật vượt thời đại và phẩm chất lãnh đạo hiếm có, Baresi trở thành chuẩn mực để nhiều thế hệ trung vệ sau này noi theo. Cuộc đời và sự nghiệp của ông là câu chuyện về nghị lực, sự kiên định và lòng trung thành gần như không còn tồn tại trong bóng đá đỉnh cao ngày nay.
Từ cậu bé bị Inter từ chối đến huyền thoại Milan
Franco Baresi sinh ngày 8/5/1960 tại Travagliato, một thị trấn nhỏ thuộc vùng Lombardy. Tuổi thơ của ông không hề êm đềm. Cha mẹ lần lượt qua đời khi Baresi còn rất nhỏ, khiến cậu bé lớn lên trong sự đùm bọc của những người thân. Chính những biến cố ấy đã rèn giũa cho ông tính cách điềm tĩnh, kỷ luật và giàu nghị lực - những phẩm chất sau này trở thành dấu ấn trong sự nghiệp thi đấu.
Franco Baresi ăn mừng chức vô địch Serie A cùng AC Milan năm 1993 bên cạnh Frank Rijkaard và Ruud Gullit. Ảnh: Action Images
Điều trớ trêu là đội bóng đầu tiên mà Baresi mơ ước lại chính là Inter Milan, nơi người anh trai Giuseppe Baresi đang tập luyện. Hai anh em cùng tham gia buổi tuyển chọn trẻ của Inter, nhưng chỉ Giuseppe được giữ lại. Franco bị đánh giá quá nhỏ con, không đủ thể hình để trở thành một hậu vệ.
Đó là cú sốc đầu đời với cậu bé mới 14 tuổi. Nhưng cũng chính quyết định tưởng như nghiệt ngã ấy đã thay đổi lịch sử bóng đá Italy. Không lâu sau, AC Milan trao cơ hội cho Franco và đưa ông vào hệ thống đào tạo trẻ. Từ một cậu bé bị Inter loại bỏ, Baresi dần trưởng thành để trở thành cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử Milan theo bình chọn của chính CLB, đồng thời là người đầu tiên được Rossoneri treo vĩnh viễn chiếc áo số 6 sau khi giải nghệ.
Ngày 23/4/1978, ở tuổi 17, Baresi có trận ra mắt Serie A. Chẳng ai khi ấy có thể hình dung cậu thiếu niên nhỏ bé sẽ trở thành linh hồn của Milan trong suốt hai thập kỷ tiếp theo.
Người ở lại cùng Milan trong những ngày đen tối nhất
Những năm đầu sự nghiệp của Baresi không phải chuỗi ngày vinh quang. Milan khi ấy trải qua giai đoạn hỗn loạn nhất lịch sử. Sau chức vô địch Serie A mùa 1978-79, đội bóng liên tiếp lao vào khủng hoảng bởi bê bối dàn xếp tỷ số Totonero, khiến họ bị đánh rớt xuống Serie B năm 1980.
Đó là thời điểm nhiều ngôi sao lựa chọn rời San Siro để tìm kiếm bến đỗ mới. Riêng Baresi thì không.
Ông ở lại, cùng Milan chinh chiến tại giải hạng Hai Italy. Sau khi giúp đội bóng trở lại Serie A, Milan lại một lần nữa xuống hạng chỉ một năm sau đó. Một lần nữa, Baresi vẫn từ chối những lời mời hấp dẫn từ các đội bóng lớn để tiếp tục đồng hành cùng Rossoneri.
Franco Baresi và đội trưởng Juventus Gianluca Vialli trong trận đấu tại Turin năm 1992. Ảnh: Etsuo Hara/Getty Images
Chính quãng thời gian đầy gian khó ấy đã tạo nên mối liên kết đặc biệt giữa Baresi và Milan. Với ông, màu áo đỏ - đen không đơn thuần là nơi làm việc mà là một phần cuộc sống. Khi nhiều đồng đội ra đi vì danh hiệu hoặc tiền bạc, Baresi chấp nhận ở lại để cùng đội bóng xây dựng lại từ đầu.
Năm 1982, ở tuổi 22, ông được trao băng đội trưởng. Quyết định ấy không chỉ dựa trên tài năng mà còn phản ánh phẩm chất lãnh đạo hiếm có của Baresi. Ông không phải mẫu thủ lĩnh hò hét hay tạo ra những bài diễn thuyết đầy cảm xúc. Baresi lãnh đạo bằng sự chuẩn mực trong từng buổi tập, từng pha bóng và từng hành động trên sân.
Không lâu sau, Silvio Berlusconi tiếp quản Milan và bắt đầu xây dựng một đế chế mới. Những Ruud Gullit, Marco van Basten, Frank Rijkaard lần lượt cập bến San Siro. Nhưng giữa dàn ngôi sao ấy, người được xem là linh hồn thực sự của đội bóng vẫn là đội trưởng Franco Baresi.
Ông không ghi nhiều bàn thắng, cũng hiếm khi xuất hiện trên trang nhất các tờ báo như những tiền đạo nổi tiếng. Tuy nhiên, mọi đồng đội đều hiểu rằng chỉ cần Baresi đứng phía sau, họ luôn có cảm giác an toàn. Khả năng chỉ huy hàng phòng ngự, đọc tình huống và tổ chức đội hình của ông khiến Milan trở thành một trong những tập thể khó bị đánh bại nhất châu Âu.
Franco Baresi trong màu áo đội tuyển Ý ở trận gặp Malta tại vòng loại World Cup vào tháng 12 năm 1992. Ảnh: Colorsport/Rex
Đó cũng là nền móng để Arrigo Sacchi bắt đầu cuộc cách mạng chiến thuật nổi tiếng vào cuối thập niên 1980 - cuộc cách mạng mà Baresi sẽ trở thành hạt nhân quan trọng nhất.
Thủ lĩnh của cuộc cách mạng Arrigo Sacchi
Khi Arrigo Sacchi được bổ nhiệm dẫn dắt AC Milan vào mùa hè năm 1987, rất ít người tin rằng một HLV chưa từng thi đấu chuyên nghiệp có thể thay đổi bóng đá Italy. Serie A thời điểm ấy vẫn tôn sùng lối chơi catenaccio với libero đá lùi sâu, phòng ngự khu vực hạn chế và sự thận trọng gần như tuyệt đối. Sacchi lại muốn điều ngược lại: pressing tầm cao, đội hình dâng lên đồng bộ, phòng ngự khu vực và sử dụng bẫy việt vị như một thứ vũ khí.
Để biến triết lý táo bạo ấy thành hiện thực, ông cần một thủ lĩnh đủ thông minh để điều khiển cả hệ thống. Người đó chính là Franco Baresi.
Nếu Marco van Basten là ngòi nổ trên hàng công, Ruud Gullit mang đến sức mạnh và sự bùng nổ nơi tuyến giữa, thì Baresi là "bộ não" của toàn bộ cỗ máy Milan. Chỉ cần một bước chân của ông, cả hàng thủ gồm Mauro Tassotti, Alessandro Costacurta và Paolo Maldini sẽ đồng loạt dâng lên hoặc lùi xuống. Những tình huống bẫy việt vị nổi tiếng của Milan được thực hiện với độ chính xác gần như tuyệt đối, không phải nhờ tốc độ, mà nhờ khả năng đọc trận đấu và chỉ huy thiên tài của người đội trưởng.
Baresi được nhớ đến như hiện thân của lòng trung thành, tinh thần thủ lĩnh và nghệ thuật phòng ngự Ý ở đỉnh cao. Ảnh: AFP
Sacchi từng nhận xét rằng Baresi "chơi bóng bằng cái đầu trước khi dùng đôi chân". Ông không phải trung vệ cao lớn nhất, nhanh nhất hay khỏe nhất, nhưng lại luôn xuất hiện đúng vị trí để cắt bóng trước khi đối thủ kịp tăng tốc. Chính tư duy ấy giúp Baresi biến những pha phòng ngự tưởng chừng đơn giản thành nghệ thuật.
Dưới thời Sacchi, Milan giành hai Cúp C1 châu Âu liên tiếp vào các năm 1989 và 1990, đánh bại hàng loạt đối thủ hùng mạnh như Steaua București, Real Madrid hay Benfica. Đội bóng ấy được nhiều chuyên gia xem là một trong những tập thể xuất sắc nhất lịch sử bóng đá cấp CLB, còn Baresi là người giữ nhịp cho toàn bộ hệ thống.
Nhiều năm sau, khi được hỏi ai là cầu thủ quan trọng nhất trong đội hình Milan huyền thoại, Sacchi không chọn Van Basten hay Gullit. Ông chọn Baresi. Theo nhà cầm quân người Italy, chính đội trưởng Milan là hiện thân hoàn hảo nhất cho những gì ông muốn xây dựng: kỷ luật, thông minh, dũng cảm và luôn đặt lợi ích tập thể lên trên cá nhân.
"Libero cuối cùng" của bóng đá Italy
Franco Baresi thường được gọi là một libero, nhưng thực tế ông là cầu nối giữa hai thời đại.
Trước ông, libero trong bóng đá Italy chủ yếu hoạt động như một "hậu vệ quét", đứng sau hàng phòng ngự để sửa sai cho đồng đội. Sau ông, vị trí ấy gần như biến mất khi các đội bóng chuyển sang đá bốn hậu vệ theo khu vực.
Baresi là người giúp hoàn tất quá trình chuyển đổi đó.
Hai anh em Beppe Baresi (trái) và Franco Baresi trong trận Derby della Madonnina mùa giải 1979–1980. Ảnh: Getty Images
Ông vẫn giữ những phẩm chất truyền thống của một libero: đọc tình huống, bọc lót, phát động tấn công từ tuyến dưới. Nhưng đồng thời, ông cũng trở thành trung vệ hiện đại với khả năng dâng cao, tổ chức pressing, điều chỉnh cự ly đội hình và tham gia triển khai bóng bằng những đường chuyền chính xác.
Điều khiến Baresi khác biệt không nằm ở những pha xoạc bóng quyết liệt. Ông luôn cố gắng cướp bóng trong tư thế đứng, buộc đối phương phải đưa ra quyết định sai lầm thay vì lao vào tranh chấp bằng sức mạnh. Khả năng phán đoán của ông xuất sắc đến mức nhiều tiền đạo thừa nhận họ có cảm giác Baresi biết trước mình sẽ xử lý như thế nào.
Franz Beckenbauer từng mở ra khái niệm libero hiện đại, còn Baresi là người đưa vai trò ấy lên đỉnh cao trước khi bóng đá bước sang một chương mới. Không phải ngẫu nhiên mà Paolo Maldini, Alessandro Nesta, Fabio Cannavaro, Rio Ferdinand hay Sergio Ramos đều nhiều lần nhắc đến Baresi như một trong những hình mẫu lớn nhất của họ.
120 phút không tưởng tại Pasadena
Nếu phải chọn một trận đấu để khắc họa trọn vẹn tinh thần Franco Baresi, đó chắc chắn là trận chung kết World Cup 1994 giữa Italy và Brazil.
Ở vòng bảng, Baresi gặp chấn thương sụn chêm đầu gối nghiêm trọng trong trận gặp Na Uy. Các bác sĩ kết luận ông sẽ phải nghỉ ít nhất bốn tuần, đồng nghĩa với việc gần như chia tay World Cup.
Nhưng chỉ sau 25 ngày, Baresi đã trở lại.
Baresi ngăn cản Romário dứt điểm ở trận chung kết World Cup 1994. Ảnh: AFP
Tại sân Rose Bowl ở Pasadena, ông đeo băng đội trưởng, chỉ huy hàng thủ Italy đối đầu Romário, Bebeto và hàng công đáng sợ nhất giải đấu. Dù chưa hoàn toàn bình phục, Baresi vẫn chơi trọn 120 phút với màn trình diễn được nhiều chuyên gia đánh giá là một trong những trận đấu hay nhất sự nghiệp.
Ông gần như vô hiệu hóa Romário, thực hiện hàng loạt pha cắt bóng chuẩn xác và giữ cho khung thành Italy đứng vững trước sức ép khủng khiếp từ Brazil. Chỉ tiếc rằng sau 120 phút không bàn thắng, trận đấu phải bước vào loạt luân lưu.
Baresi là người đầu tiên bước lên chấm 11 m cho Italy.
Quả sút của ông bay vọt xà.
Đó là khoảnh khắc đau đớn nhất trong sự nghiệp, nhưng cũng cho thấy bản lĩnh của một người đội trưởng. Ông không trốn tránh trách nhiệm, không nhường cơ hội cho người khác mà chấp nhận lĩnh trọng trách đầu tiên. Khi Roberto Baggio đá hỏng quả quyết định, chiếc cúp vàng thuộc về Brazil, còn Baresi lặng lẽ cúi đầu rời sân trong nước mắt.
Nghịch lý là thất bại ấy không làm lu mờ hình ảnh của ông. Trái lại, màn trở lại thần kỳ sau ca phẫu thuật đầu gối cùng màn trình diễn gần như hoàn hảo trong trận chung kết càng khiến thế giới thêm khâm phục ý chí và tinh thần chiến đấu của Baresi.
Di sản của lòng trung thành
Ngày 1/6/1997, Franco Baresi nói lời chia tay AC Milan sau 20 mùa giải ở đội một. Ông khép lại sự nghiệp với hơn 700 lần ra sân, sáu chức vô địch Serie A, ba Cúp C1 châu Âu/Champions League, hai Cúp Liên lục địa cùng hàng loạt danh hiệu lớn nhỏ khác.
Nhưng những con số ấy chỉ phản ánh một phần giá trị của ông.
Trong thời đại mà các ngôi sao liên tục thay đổi CLB để tìm kiếm những bản hợp đồng béo bở, Baresi dành trọn sự nghiệp cho một màu áo. Ông ở lại khi Milan xuống Serie B, ở lại khi đội bóng khủng hoảng và cũng là người nâng cao những chiếc cúp danh giá nhất khi Milan trở lại đỉnh cao châu Âu.
AC Milan đã quyết định treo vĩnh viễn chiếc áo số 6 sau khi Baresi giải nghệ. Ảnh: AC Milan
Để tri ân người đội trưởng vĩ đại nhất lịch sử, AC Milan quyết định treo vĩnh viễn chiếc áo số 6 sau khi ông giải nghệ. Đó là vinh dự hiếm hoi trong lịch sử đội bóng và cũng là lời khẳng định rằng sẽ không ai có thể thay thế Franco Baresi.
Sau khi treo giày, ông vẫn gắn bó với Milan trên cương vị đại sứ và lãnh đạo của CLB, tiếp tục truyền lại những giá trị về lòng trung thành, sự chuyên nghiệp và tinh thần chiến thắng cho các thế hệ sau.
Sự ra đi của Franco Baresi khép lại cuộc đời của một trong những hậu vệ vĩ đại nhất mọi thời đại, nhưng không thể khép lại di sản mà ông để lại. Với người hâm mộ AC Milan, ông mãi là "Il Capitano" – người đội trưởng vĩnh cửu. Với bóng đá Italy, ông là biểu tượng của một trường phái phòng ngự từng làm say mê cả thế giới. Còn với lịch sử bóng đá, Franco Baresi sẽ luôn được nhớ đến như người đã biến việc phòng ngự thành một nghệ thuật.
Đăng nhập
Họ và tên
Mật khẩu
Xác nhận mật khẩu
Mã xác nhận
Đăng ký
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất