(TT&VH Online) - Đã quen biết anh từ lâu với tên gọi Trần Đình Hoành - một luật sư - Việt kiều yêu nước sinh sống tại bang Virginia (Hoa Kỳ) nên tôi thật sự ngạc nhiên khi nghe anh báo tin bài thơ của nhà thơ Vương Trọng về 10 cô gái hy sinh ở Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) đã được anh chuyển dịch sang tiếng Anh.
![]() Anh Trần Đình Hoành cùng nhà báo Lê Phượng |
* Anh biết đến Đồng Lộc từ khi nào?
- Đầu tháng 5/1995 tôi về thăm Hà Nội. Đoàn Việt Kiều chúng tôi được tổ chức một chuyến đi về Nghệ An thăm quê hương Cụ Hồ và thăm Đồng Lộc.
![]() Nghĩa trang Liệt sĩ 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc |
* Anh biết bài thơ “Lời thỉnh cầu ở Nghĩa trang Đồng Lộc” của nhà thơ Vương Trọng và đã chuyển dịch sang tiếng Anh như thế nào ?
![]() Bức ảnh "Tiểu đội 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc" |
Bài thơ của anh Vương Trọng làm tôi thực sự cảm động vì nó khơi lại trong tôi ký ức về Đồng Lộc năm xưa. Tôi đã lập tức chuyển dịch sang tiếng Anh và đăng lên diễn đàn về Việt Nam do tôi quản lý.
Đầu năm 2008, chị Diệu Ánh cho tôi biết tình cờ chị gặp chị Minh Lý, là phóng viên người Hà Tĩnh ở Vũng Tàu và cũng là một người bạn của anh Vương Trọng. Chị Diệu Ánh hỏi ý kiến tôi muốn gửi bản dịch bài thơ tiếng Anh của tôi cho anh Vương Trọng. Sau khi chỉnh sửa lại lần cuối cho chuẩn nhịp điệu thi ca và gần với xúc cảm của bản chính, tôi gửi lại bản dịch cho chị Diệu Ánh. Qua chị Minh Lý, bản dịch tiếng Anh đã được chuyển đến anh Vương Trọng. Sau đó anh Vương Trọng cho tôi biết sẽ làm việc với Sở VH-TT Hà Tĩnh để thực hiện việc khắc bài thơ bằng tiếng Anh lên đá và sẽ dựng bên cạnh bia khắc bản tiếng Việt.
- Bài thơ của anh Vương Trọng về 10 cô gái hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc thật dịu hiền, rất con người nhưng đã nói lên được nỗi bi thảm và hào hùng của cuộc chiến tranh năm xưa. Nếu bài thơ bằng tiếng Anh được khắc và lưu giữ tại Đồng Lộc, du khách nước ngoài sẽ có dịp hiểu thêm về các cô. Và tôi xem như mình đã có cơ hội chia sẻ trực tiếp...
|
Đầu năm 2008 anh Trần Đình Hoành được Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam trao tặng bằng khen vì “Đã có thành tích xuất sắc trong công cuộc xây dựng đất nước". Trước khi chia tay, anh còn kịp khoe với tôi về hai cô con gái, Trần Lê Thanh Nguyên và Trần Lê Minh Chi. Nghe bố kể câu chuyện về 10 cô gái Đồng Lộc, cùng đồng cảm và chia sẻ với mối quan tâm với bố, Thanh Nguyên đã cùng với bố gửi 500 USD về Sở VH-TT Hà Tĩnh để sử dụng vào Quĩ Nghĩa Trang Đồng Lộc. |
- Rất khó, mà lại không. Khó vì thông thường dịch thơ không bao giờ dễ. Lúc đầu bản dịch của tôi có khoảng hơn 40 câu, vì tôi cố tình ngắt một số câu thành nhiều dòng để giảm tốc độ đọc và tăng thêm cảm xúc cho người đọc. Nhưng trong bản gốc tiếng Việt lại chỉ có 25 câu. Theo đề nghị của anh Vương Trọng muốn bản dịch tiếng Anh cũng có chiều dài tương tự với bản gốc, tôi đã chỉnh sửa gọn lại thành 25 câu. Cũng không khó khăn gì nhiều vì chỉ cần hy sinh tốc độ đọc một chút thôi là được.
![]() Lớp lớp thế hệ đang hướng về Đồng Lộc |
* Xin cảm ơn anh!
|
Lời thỉnh cầu ở Nghĩa Trang Đồng Lộc Mười bát nhang, hương cắm thế đủ rồi Hoa cỏ may khâu nặng ống quần, kìa! - Hai bảy năm trôi qua, chúng tôi không thêm một tuổi nào - Cần gì ư? Lời ai hỏi trong chiều
Chúng tôi chưa có chồng và chưa ngỏ lời yêu Ngày bom vùi tóc tai bết đất Nằm trong mộ rồi mái đầu chưa gội được Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang Cho mọc dậy vài cây bồ kết Hương chia đều trong hư ảo khói nhang… Vương Trọng
(Đồng Lộc, ngày 5/7/1995) |
|
Bản dịch tiếng Anh của anh Trần Đình Hoành: A Request at Dong Loc Cemetery That’s enough for ten bowls The rest of incense, let’s save for others We’re not the sole fallen ones So much blood and bone was spent for Dong Loc Memories, let’s spread evenly Like grass in the valley, sunlight on the hill. Look! Tongue-grass buds cling to the pants! O you red-scarfed children standing straight by the tombs You love us so much, don’t you? Then, go home, find little plants Plant them on Tro Voi Hill and on these bare lands We’re so thirsty longing for some tree shades! Twenty-seven years have passed, we haven’t grown a day Three times changing bed, we’re now back in Dong Loc Friends, if you love us, don’t cry! Go back and tend the rice for better harvest The last meals we ten had no rice Just a handful of cassava, then out with hoes we went. Our needs? One afternoon someone has asked We’re not yet married and haven’t got a chance to love When the bomb buried us all, our hair was enmeshed in dust Lying here in these tombs, we haven’t got a chance to wash our hair We ask that on the parched ground of this cemetery Someone would grow some carob tree That spread fragrance evenly in the ethereal incense smoke… Vuong Trong, Dong Loc, July 5, 1995 |



