Trong 2 năm trên đất Italia, Mourinho đã tấn công tất cả, và đánh bại tất cả, không chừa một ai, không nể nang bất cứ ai. Nhưng tại sao đối tượng châm chọc số 1 của ông lúc nào cũng là Ranieri, ông già gần 60 tuổi có lối ăn nói chậm rãi, vẻ mặt hơi khắc khổ và có vẻ thủ cựu, “âm lịch”, nhưng lại rất hiền, ngược hẳn với cái vẻ kẻ cả, bất cần đời và ngạo mạn của Mourinho? Không ai quên rằng Mourinho đã tìm cách xây nên sự nghiệp của mình trên những chiến thắng của Inter và những lời công kích Ranieri. Chẳng có gì ngạc nhiên khi Mourinho luôn chiến thắng, và Ranieri, trở thành nạn nhân đầu tiên của Mou trên đất Italia khi bị chế giễu là “quá già” và “sau 5 năm sống trên đất Anh mà còn khó khăn khi nói câu “good morning”, bị lôi vào một cuộc chiến không có hồi kết mà ở đó ông luôn thất bại.

Bây giờ, Mourinho không nói nữa. Vì ông không thèm nói. Roma-Inter tự nhiên có một khoảng trống vô hình trước khi trận đấu diễn ra, và điều đó không có nghĩa là Ranieri đã thoát những cuộc công kích mới. Sự im lặng ấy giống như khoảng lặng rợn người trước một cơn bão sắp tràn về. Không ai rõ Ranieri đang nghĩ gì, nhưng tất cả đều hiểu là vị HLV sinh ra ở Roma ấy sẽ làm tất cả để đội bóng của mình chiến thắng, và nếu không làm câm bặt được cái loa xa xả kia hướnng về mình, thì cũng có thể làm một động tác hệt như Mourinho sau chiến thắng: im lặng. Im lặng khi ai đó hỏi ông cảm nghĩ về Mourinho. Im lặng cũng vì không thèm nói, vì chiến thắng đã nói lên tất cả.
|
0 Kể từ khi Mourinho
đến Italia, Inter chưa từng thua Roma một lần nào, với 6 trận đấu (trận
nào cũng ghi bàn), thì Inter thắng 3, hòa 3, ghi 15 bàn, thủng lưới 7
bàn. Ranieri chưa thắng được Mourinho một lần nào trong các cuộc đối đầu
Juve và sau đó, Roma, với Inter, hòa 2 trận và thua 1 trận (22/11/2008,
1-0). |