Với người Việt, Tết Nguyên đán là khoảnh khắc thiêng liêng của đoàn viên. Đó là mâm cơm tất niên ấm áp, là tiếng cười sum họp, là phút giao thừa lặng lẽ mà đầy yêu thương. Nhưng với nhiều vận động viên, huấn luyện viên và những người làm thể thao đỉnh cao, Tết không phải lúc nào cũng là kỳ nghỉ trọn vẹn.
Sau ánh đèn sân vận động, phía sau những tấm huy chương lấp lánh là những cái Tết xa nhà, nơi sự hy sinh thầm lặng được đánh đổi bằng khát vọng thành tích và niềm tự hào quốc gia.
Tết không có nghĩa là nghỉ ngơi
Những ngày cận Tết, khi nhịp sống xã hội dần chậm lại để chuẩn bị cho thời khắc đoàn viên, Trung tâm Huấn luyện Thể thao Quốc gia vẫn duy trì cường độ vận hành như bất kỳ giai đoạn cao điểm nào trong năm. Tiếng bao cát, nhịp di chuyển trên sàn tập hay những bài thể lực lặp lại với cường độ cao cho thấy một thực tế: với thể thao thành tích cao, Tết không phải là điểm dừng.
Bốn vận động viên trẻ của đội tuyển quyền Anh nữ là Võ Lan Anh, Nguyễn Thị Huyền, Lê Thị Thúy Nhi và Nguyễn Thị Hồng Yến đang trong chu kỳ chuẩn bị cho Giải vô địch U19 thế giới 2026 và vòng loại Olympic trẻ mùa hè. Ở cấp độ này, mọi sự gián đoạn đều có thể ảnh hưởng đến thể trạng, nhịp độ chuyên môn và điểm rơi phong độ. Vì vậy, lựa chọn ở lại trung tâm huấn luyện trong dịp Tết không còn là câu chuyện hy sinh cảm tính, mà là yêu cầu tất yếu của một quá trình đào tạo bài bản.
Để có được vinh quang này, các VĐV Việt Nam đã phải khổ luyện ngay cả trong dịp Tết
Với họ, Tết không còn là những buổi đi chợ hoa cùng mẹ, không phải đêm gói bánh chưng bên bếp lửa hay khoảnh khắc nâng ly chúc Tết đầu năm. Thay vào đó là giáo án thể lực dày đặc, là những buổi tập chiến thuật kéo dài đến tối muộn.
Ở tuổi đôi mươi, khi bạn bè cùng trang lứa háo hức về quê, họ chấp nhận ở lại phòng tập. Sự đánh đổi ấy không ồn ào, không phô trương. Nhưng chính từ những ngày Tết lặng lẽ như thế, những nền móng cho thành công tương lai được vun đắp.
Những cái Tết xa nhà
Trong bối cảnh đó, bóng đá nữ Việt Nam là ví dụ tiêu biểu cho sự chuyển dịch từ tư duy "thi đấu theo thời điểm" sang "chuẩn bị theo chiến lược dài hạn".
Đội tuyển nữ quốc gia dưới sự dẫn dắt của HLV Mai Đức Chung đang tập huấn tại Thâm Quyến (Trung Quốc) nhằm hoàn thiện bước chuẩn bị cho Vòng chung kết Asian Cup nữ 2026. Hai trận giao hữu với tuyển Trung Quốc không chỉ mang ý nghĩa cọ xát, mà còn là bài kiểm tra thực chất về nhân sự và cấu trúc chiến thuật trước bảng đấu có Nhật Bản, Ấn Độ và Đài Bắc Trung Hoa.
ĐT nữ Việt Nam tập huấn tại Trung Quốc - Ảnh VFF
Mục tiêu của đội tuyển không dừng lại ở việc vượt qua vòng bảng. Asian Cup là mắt xích trong chiến lược dài hơi nhằm cạnh tranh suất dự World Cup nữ 2027. Điều đó đồng nghĩa mỗi buổi tập, mỗi trận giao hữu trong dịp Tết đều nằm trong một lộ trình tính toán kỹ lưỡng về điểm rơi phong độ và sự ổn định đội hình.
Ở cấp độ futsal, yêu cầu về tính liên tục trong huấn luyện càng rõ rệt. Đội tuyển futsal nữ Việt Nam tập trung từ giữa tháng 1 và bước vào hành trình tập huấn, thi đấu giao hữu tại Nhật Bản ngay đúng ngày 29 Tết, trước khi tiếp tục di chuyển sang Thái Lan dự Giải vô địch futsal nữ Đông Nam Á 2026.
Bảo vệ ngôi vô địch khu vực không chỉ là mục tiêu thành tích, mà còn là nhiệm vụ giữ vững vị thế trong khu vực. Với mật độ thi đấu dày đặc và đặc thù vận động cường độ cao của futsal, việc duy trì nhịp độ huấn luyện xuyên Tết là yêu cầu chuyên môn bắt buộc. Sự đánh đổi về thời gian đoàn viên vì thế trở thành một phần của kỷ luật nghề nghiệp.
ĐT Futsal nữ lên đường sang Nhật Bản tập huấn với tham vọng bảo vệ Ngôi hậu Đông Nam Á
Ở đâu đó trong hành lý của họ có thể là một cành đào nhỏ, vài phong bao lì xì của gia đình gửi gắm. Nhưng phần lớn không gian vẫn dành cho giày thi đấu, băng gối, giáo án chiến thuật. Xuân của họ là tiếng còi khai cuộc.
Và những cái Tết "cực ngắn"
Nếu bóng đá nữ gồng mình vì đấu trường châu lục, thì bóng đá nam Việt Nam cũng không ngoại lệ trong guồng quay dày đặc.
Công an Hà Nội FC là đội bóng gần như không có khái niệm nghỉ Tết. Thầy trò HLV Mano Polking phải chuẩn bị cho vòng 1/8 AFC Champions League Two. Trận lượt đi diễn ra tại Hàng Đẫy ngày 11-2 (24 tháng Chạp) và lượt về trên đất Singapore vào ngày 18-2, tức mùng 2 Tết.
Công An Hà Nội FC thi đấu đúng ngày mồng 2 Tết tại Singapore
Điều đó đồng nghĩa, nhiều cầu thủ như Nguyễn Quang Hải gần như đón năm mới trên sân khách. Sau tiếng pháo hoa giao thừa có thể là buổi họp chiến thuật, sau lời chúc đầu xuân là buổi hồi phục thể lực.
Ở V-League, nếu không tính CAHN, CLB Ninh Bình là đội nghỉ Tết muộn nhất. Chiều 29 Tết, các cầu thủ như Văn Lâm, Hoàng Đức mới chính thức bước vào kỳ nghỉ và đó cũng chỉ là quãng thời gian ngắn ngủi trước khi hội quân trở lại.
CLB Hà Nội chỉ xả trại sau trận giao hữu với Bắc Ninh. SHB Đà Nẵng, Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, SLNA, Thể Công Viettel… đều siết chặt lịch nghỉ, phổ biến chỉ khoảng 4 ngày. Mồng 3, mồng 4 Tết đã là lịch tập khai xuân, bởi ngay sau đó là tứ kết Cúp Quốc gia và các trận đấu bù V-League.
Giữa những toan tính điểm số, giữa áp lực đua vô địch hay trụ hạng, Tết trở thành một dấu lặng rất ngắn trong bản nhạc căng thẳng của mùa giải.
Không chỉ bóng đá, nhiều môn thể thao khác cũng đón xuân trên sàn tập. Các tay vợt của tuyển cầu lông TP.HCM như Hải Đăng, Tiến Minh, Thùy Trang duy trì tập luyện hai buổi mỗi ngày xuyên Tết. Đến mùng 6, họ lên đường sang Singapore dự giải International Challenge.
Tay vợt Nguyễn Hải Đăng vẫn tập luyện trong đợt Tết
Với những môn thi đấu cá nhân, sự chuẩn bị càng khắt khe. Chỉ cần chệch nhịp vài ngày, thể trạng và phong độ có thể bị ảnh hưởng. Bởi vậy, kỳ nghỉ Tết (nếu có) chỉ là những giờ thăm nhà vội vàng, một bữa cơm tất niên tranh thủ.
Hy sinh thầm lặng và món quà gửi người hâm mộ
Có thể nói, những cái Tết trên sân tập phản ánh một bước tiến quan trọng của thể thao Việt Nam: chuyển từ tinh thần nỗ lực đơn thuần sang nền tảng vận hành chuyên nghiệp, có kế hoạch, có chiến lược. Ở đó, sự hy sinh không còn được nhìn như mất mát cá nhân, mà là trách nhiệm gắn với mục tiêu chung.
Trong bối cảnh hội nhập sâu rộng, nơi thể thao được xem là một phần của hình ảnh quốc gia, việc các vận động viên chấp nhận tập luyện và thi đấu xuyên Tết cho thấy sự thích ứng tất yếu với chuẩn mực quốc tế. Thành tích không đến từ cảm hứng nhất thời, mà được xây dựng bằng những chu kỳ chuẩn bị liên tục, kể cả trong những ngày lẽ ra dành cho nghỉ ngơi.
Vì thế, sau những khoảnh khắc người hâm mộ thấy trên truyền hình với một bàn thắng, một cú đấm quyết định, một pha cứu thua… là rất nhiều cái Tết bị "rút ngắn", rất nhiều cuộc sum họp bị lùi lại.
Nhưng chính trong sự hy sinh ấy, giá trị của thể thao được bộc lộ rõ nhất.
Đó là tinh thần đặt lợi ích tập thể lên trên niềm vui riêng. Là khát vọng mang vinh quang về cho màu cờ sắc áo. Là sự chuyên nghiệp ngày càng rõ nét của thể thao Việt Nam trong quá trình hội nhập quốc tế.
Món quà Tết tặng người hâm mộ là những chiến thắng
Khi cả nước rộn ràng pháo hoa, nhiều vận động viên vẫn đang khởi động cho buổi tập sáng. Khi gia đình nâng ly chúc Tết, họ có thể đang ở sân bay, trên xe di chuyển, hoặc trong phòng họp chiến thuật.
Những cái Tết xa nhà ấy không ồn ào. Nhưng nếu một ngày, họ trở về với tấm huy chương, với chiến thắng lịch sử, thì chính những ngày xuân hy sinh lặng lẽ ấy sẽ trở thành ký ức đáng tự hào nhất.
Tết của người làm thể thao có thể không trọn vẹn theo nghĩa đoàn viên, nhưng lại trọn vẹn theo một cách khác: trọn vẹn của trách nhiệm, của khát vọng và của niềm tin. Và biết đâu, món quà đầu xuân ý nghĩa nhất mà họ gửi về gia đình, về người hâm mộ, chính là một chiến thắng mang tên Việt Nam.
Đăng nhập
Họ và tên
Mật khẩu
Xác nhận mật khẩu
Mã xác nhận
Đăng ký
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất