Chiến thắng thuyết phục 2-0 của CLB Công an Hà Nội (CAHN FC) trước á quân giải VĐQG Australia, Adelaide United, không chỉ giúp đại diện V-League lần đầu tiên ghi tên mình vào vòng League phase AFC Champions League Elite theo thể thức mới, tạo ra sự hưng phấn đáng kể cho đội tuyển Việt Nam trước vòng bán kết ASEAN Cup 2026, mà đồng thời còn mở ra những cuộc thảo luận sâu sắc về mô hình phát triển bóng đá chuyên nghiệp tại Việt Nam.
1. Malaysia có thể vắng mặt đến 7 cầu thủ trong trận lượt đi tiếp đón Việt Nam ở bán kết ASEAN Cup trên sân nhà vào Chủ nhật này. Họ vốn dĩ đã không thể sử dụng sân chính Bukit Jalil, giờ còn vắng cả tiền vệ chủ chốt Wan Kuzain do phải trở về Mỹ để thi đấu cho CLB, chưa tính những trụ cột khác bị chấn thương. Ngay cả HLV của họ cũng đang tạm quyền. Có lẽ chưa bao giờ mà Malaysia đối đầu với Việt Nam trong tình thế "tan tác" như vậy.
CLB CAHN (áo xanh) gây tiếng vang ở đấu trường AFC Champions League Elite.Ảnh: AFC
Đó cũng là nguyên nhân mà các CĐV của Malaysia phản ứng dữ dội sau khi LĐBĐ Malaysia tăng giá vé xem bán kết lên 67% so với vòng bảng. Theo người hâm mộ Malaysia, chính họ là lý do duy nhất để "Hổ Malay" có thể vượt qua vòng bảng trong bối cảnh mà đội tuyển bị mọi thứ "quay lưng". Từ nhóm CĐV trung thành Ultra Malay tuyên bố tẩy chay đội tuyển sau vụ bê bối nhập tịch, đến việc CLB số 1 quốc gia là Johor Darul Ta'zim (JDT) không đóng góp được gì. Trên thực tế, có đến 5 cầu thủ thuộc biên chế JDT tham gia đội tuyển nhưng họ thuộc đội hình B, đang đá ở giải cấp 2 của Malaysia. CĐV Malaysia cám cảnh: hãy nhìn sang Việt Nam kìa!
Việt Nam thì sao? Dù phải thi đấu vòng play-off AFC Champions League Elite trước đối thủ cực mạnh đến từ Australia nhưng nhà vô địch V-League là CAHN FC vẫn đóng góp 6 tuyển thủ cho đội tuyển quốc gia. Vậy nhưng, với lực lượng còn lại, CAHN FC vẫn đánh bại Adelaide United, á quân A-League, giải đấu xếp trên V-League tới 50 bậc trên bảng xếp hạng sức mạnh Opta.
CAHN FC làm điều đó bằng đội hình xuất phát chỉ có Trần Đình Trọng là cầu thủ thuần nội. Sáu ngoại binh, bốn cầu thủ Việt kiều, trong đó ba người đã có quốc tịch Việt Nam. Đó là chưa kể HLV Alexandre Polking cùng một số ngoại binh khác trên ghế dự bị. Chính chiều sâu lực lượng ấy giúp CAHN chơi "ở một đẳng cấp khác" để giành quyền đi tiếp.
Chiến thắng của CAHN mang đến nhiều giá trị, từ chuyên môn đến tinh thần. Nó cho thấy, nếu đầu tư nghiêm túc, các CLB Việt Nam có thể thi đấu sòng phẳng với những đội bóng hàng đầu châu Á. Đặt trong bối cảnh hiện tại, khi so sánh với Malaysia, thì bóng đá Việt Nam đang giải quyết tốt bài toán về nguồn "ngoại lực" ở cả cấp độ CLB lẫn đội tuyển quốc gia.
2. Nhưng những điều tích cực từ chiến thắng của CAHN FC cũng chỉ là điểm khởi đầu. Hãy nhìn sang Thái Lan và Malaysia, nơi có Buriram United và JDT nằm trong tốp 10 CLB dự AFC Champions League nhiều nhất, giúp 2 nền bóng đá này luôn có suất dự giải đấu hàng đầu châu lục. Ở đó, bên cạnh vị thế được nâng cao, mặt trái cũng không ít.
Với Xuân Son và Đình Bắc, ĐT Việt Nam đang làm khá tốt nhiệm vụ cân bằng giữa tận dụng ngoại lực và phát triển nội lực. Ảnh: Hoàng Linh
Với Malaysia, đó chính là vụ bê bối nhập tịch khi FAM cố gắng đẩy nhanh chất lượng của đội tuyển quốc gia theo cách mà JDT gần như "ngoại hóa" toàn bộ đội hình. Trong khi đó, với 12 chức vô địch liên tiếp tính từ năm 2014 đến nay, sức mạnh của JDT đã làm "méo mó" tính cạnh tranh của giải Super League Malaysia. Chính vì thế, dù JDT được xếp vào nhóm "tinh hoa" châu Á thì giải vô địch của Malaysia hay "Hổ Malay" đều có vị trí rất thấp trên các bảng xếp hạng chuyên biệt.
Buriram United, 10 lần vô địch Thái Lan trong 13 mùa gần nhất, lại là ví dụ cho nghịch lý giữa sức mạnh CLB và đóng góp cho đội tuyển quốc gia. Đội hình Buriram thường có tới 16 trong số 31 cầu thủ đăng ký là người nước ngoài. Có thời điểm, CLB này còn từ chối nhả quân cho đội tuyển Thái Lan với lý do cầu thủ cần nghỉ ngơi, kể cả khi đó là đợt tập trung nằm trong lịch FIFA Days, nơi CLB về nguyên tắc không có quyền từ chối. Khi một CLB đủ giàu để tự đặt ra luật chơi riêng, ranh giới giữa "đầu tàu cho cả nền bóng đá" và "đặc quyền của tinh hoa" trở nên mong manh.
Nói cách khác, ngay cả những hình mẫu thành công nhất khu vực cũng đang loay hoay với chính bài toán mà Việt Nam đang đối mặt: làm sao dùng ngoại lực để nâng tầm vị thế quốc tế, mà không để nó ăn mòn nền tảng nội lực.
3. Hãy trở lại với đội tuyển Việt Nam ở ASEAN Cup 2026. Như đã biết, chỉ có 5 cầu thủ U23 trong danh sách 25 cầu thủ được đăng ký (tỷ lệ 20%). Đây là con số bất ngờ nếu đặt trong bối cảnh đội U23 Việt Nam vừa có một kỳ giải châu Á thành công. Hơn nữa, nhu cầu "trẻ hóa" đội tuyển đang khá lớn khi mà lứa cầu thủ thuộc "thế hệ 2018" đã xuống phong độ.
Phải chăng đây là hệ quả của việc tăng số lượng cầu thủ nhập tịch? Chưa hẳn. Trong 5 cầu thủ không sinh ra ở Việt Nam, thì hết 2 thuộc vị trí thủ môn, như vậy chỉ có 3 cầu thủ nhập tịch trong số 22 người còn lại, một tỷ lệ không cao. Trên thực tế, 2 trong số 4 trận tại vòng bảng HLV Kim Sang Sik chỉ bố trí 1 cầu thủ nhập tịch trong đội hình xuất phát và chân sút trẻ từ U23 Nguyễn Đình Bắc vẫn là cầu thủ tấn công có thời gian thi đấu nhiều nhất, ghi nhiều bàn nhất.
Con số tự nó nói lên tất cả. Nghĩa là vấn vấn đề không nằm ở số lượng cầu thủ nhập tịch, mà nằm ở độ tuổi trung bình của cả đội hình. Ở ASEAN Cup 2026, đội hình xuất phát của Việt Nam có tuổi trung bình lên tới 29,5, còn trung bình toàn đội là 27,12 (thứ 3 toàn giải). Thế nên, đôi khi các yếu tố mang tính cảm xúc như kiểu "các ông Tây trong đội tuyển quốc gia" hay "CLB Việt Nam mà toàn cầu thủ ngoại" đã che mờ một câu chuyện đáng để thảo luận nhiều hơn, đó là năng lực trưởng thành của các cầu thủ trẻ.
Bức tranh ấy lặp lại gần như nguyên vẹn ở đội Olympic Việt Nam chuẩn bị dự ASIAD 2026 tại Nhật Bản. Ban đầu, VFF chủ trương cử hẳn đội hình U21, với mục tiêu tích lũy kinh nghiệm cho lứa hướng tới SEA Games 2027 và VCK U23 châu Á 2028, một quyết định hiếm có, đặt phát triển dài hạn lên trên thành tích trước mắt, dù thể lệ ASIAD cho phép dùng lực lượng U23 và bổ sung tối đa ba cầu thủ quá tuổi, như cách ông Park Hang Seo từng làm với Văn Quyết, Anh Đức, Hùng Dũng tại ASIAD 2018.
Nhưng chủ trương ấy không giữ được đến phút chót. Sau màn trình diễn không thuyết phục của lứa U21 ở một giải giao hữu tại Trung Quốc, VFF đã điều chỉnh, bổ sung hàng loạt gương mặt từng góp công vào tấm HCĐ U23 châu Á 2026. Như vậy, kể cả khi không đặt nặng thành tích tại ASIAD thì chúng ta cũng chưa sẵn sàng để có một thế hệ cầu thủ mới.
Vậy đấy, trong vui, có lo. Việc CAHN đá quốc tế với đội hình có rất ít cầu thủ nội, hay việc đội tuyển Việt Nam ra sân với 5-7 cầu thủ không sinh ra tại Việt Nam, chắc chắn sẽ giúp cho vị thế của bóng đá nước nhà cải thiện trong thời gian ngắn. Nhưng ngược lại, cũng là hình ảnh kém vui dành cho tài năng nội địa. Làm sao để không bỏ lỡ thời cơ, xu hướng trong việc sử dụng "ngoại binh" để cải thiện vị thế, mà vẫn bảo đảm "đầu ra" cho hệ thống đào tạo, đó là bài toán ở tầm chiến lược dành cho các nhà quản lý bóng đá Việt Nam.
HLV Polking nhấn mạnh CAHN không chỉ thi đấu vì màu cờ sắc áo của CLB mà còn đại diện cho hình ảnh bóng đá Việt Nam khi bước ra sân chơi AFC Champions League Elite 2026 - 2027.
Hội thảo công tác pháp lý và tư cách cầu thủ năm 2026 khai mạc sáng 11/8 tại trụ sở Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), với sự tham dự của hơn 150 đại biểu đến từ các CLB và đơn vị thành viên.
Đăng nhập
Họ và tên
Mật khẩu
Xác nhận mật khẩu
Mã xác nhận
Đăng ký
Xin chào, !
Bạn đã đăng nhập với email:
Đăng xuất