Vào cái đêm mà Thượng viện Italia thành công khi thông qua một dự luật nhằm cứu Berlusconi khỏi các tòa án đang muốn đưa ông ra xét xử vì các tội hối lộ và trốn thuế, một cách tuyệt vời để tiếp tục duy trì sự tồn tại trên chính trường mà không phải ra vành móng ngựa cho đến khi chết già, thì món đồ chơi của ông không thoát khỏi một thất bại ê chề trên đất châu Âu, trong một phiên tòa mà không luật nào có thể cứu nổi. Đấy dường như là hệ quả cuối cùng (hay chỉ là tiếp theo?) từ quá trình xuống dốc không phanh của một đội bóng đã chết già trên vinh quang quá khứ. Thời gian không ngừng lại, nhưng chiếc đồng hồ Milan đã chết từ tháng 12/2007, sau khi giành được chức VĐ giải World Cup Club năm ấy. Ngoảnh lại nhìn những năm tháng quá khứ vàng son của triều đại Berlusconi, những thất bại như trên đất Anh đêm thứ tư vừa qua không thực sự đau đớn (trừ tỉ số). Đội bóng hiện tại không còn mạnh như những năm tháng hoàng kim mà vẫn chịu những trận thua kinh hoàng hơn nhiều, như đã thua tan tác Deportivo 0-4 năm 2004 hay đã thua cay đắng khi tất cả nghĩ rằng họ sắp thắng Liverpool năm 2005 ở Istanbul, nhưng các Milanista và những người yêu calcio vẫn không khỏi chạnh lòng tự hỏi, Milan đấy ư?

Đội bóng đã ra sân Old Trafford đêm thứ tư không phải Milan. Nó chỉ là một tập hợp của những con người gánh trên vai sức nặng kinh khủng của tuổi tác và những thắng lợi trong thập niên đầu của thế kỉ 21 (Pirlo, Inzaghi, Gattuso, Ambrosini, Seedorf), của những con người mới mẻ (Thiago Silva), những người cũ mới trở lại (Nesta) và những sự đầu tư dựa ý thích ngông cuồng của ông chủ (Ronaldinho) cũng như những vớt vát cuối cùng về mặt hình ảnh và tiền bạc với một ngôi sao đang hết thời (Beckham). Những thắng lợi được đưa lên mây xanh. Những thất bại được bao biện bằng những lời than vãn về việc không có tiền để cạnh tranh với các đại gia của Galliani, những lời ca thán của Berlusconi về việc mức thuế trên đất Anh hay TBN thấp hơn (ông thừa hiểu rằng, giảm thuế thu nhập để “thu hút các ngôi sao về Milan” cũng là để giảm thuế cho ông, một trong những người giàu nhất nước Ý và vẫn còn giàu nữa). Bao trùm lên tất cả luôn là một niềm lạc quan ảo tưởng trong những cuộc lên dây cót tinh thần không dứt mà đạo diễn của nó là Berlusconi. Làm sao có thể chiến thắng chỉ bằng niềm tin, hay lên tiếng hô hào theo kiểu các chính trị gia là cách duy nhất còn lại họ có thể làm vào lúc này?
Đêm thứ tư, bước ra khỏi Old Trafford với những mái đầu cúi gằm không chỉ là Milan. Bước ra cùng với họ là chủ nghĩa thắng lợi tinh thần của Berlusconi cùng thứ bóng đá không tưởng của Leonardo. Sau Athens 2007, Milan như một bức tranh theo chủ nghĩa siêu thực. Đẹp nhưng nặng nề, cả khi thắng lẫn thua, và không cái đinh nào có thể treo được nó.
|
Những thảm bại của Milan ở Cúp Châu Âu Ngày Giải Cúp Mùa bóng Vòng đấu Trận 2/10/1957 C1 1957-58 Vòng 1 SK Rapid Vienna-Milan 5-2 25/11/1959 C1 1959-60 Vòng 1 Barcelona-Milan 5-1 29/1/1964 C1 1963-64 Tứ kết Real Madrid-Milan 4-1 16/1/1974 Siêu Cúp 1973-74 Siêu Cúp Ajax-Milan 6-0 17/2/1977 UEFA 1976-77 Vòng 3 Bilbao-Milan 4-1 19/3/1996 UEFA 1995-96 Tứ kết Bordeaux-Milan 3-0 4/4/2002 UEFA 2001-02 Bán kết Dortmund-Milan 4-0 6/4/2004 Champions 2003-04 Tứ kết Deportivo-Milan 4-0 25/5/2005 Champions 2004-05 Chung kết Liverpool-Milan 3-3* * Milan đã dẫn 3-0 trong hiệp 1 trước khi bị gỡ lại 3-3 trong hiệp 2, sau đó thua trong loạt đá luân lưu 11 mét. |