Sự bùng nổ của pickleball tại Hà Nội trong hơn một năm qua từng được ví như một "cơn sốt" thể thao mới. Từ những cụm sân mọc lên dày đặc, các hội nhóm kín lịch đến hình ảnh người chơi check-in tràn ngập mạng xã hội, tất cả tạo nên một làn sóng chưa từng có.
Sự bùng nổ của pickleball tại Hà Nội trong hơn một năm qua từng được ví như một "cơn sốt" thể thao mới. Từ những cụm sân mọc lên dày đặc, các hội nhóm kín lịch đến hình ảnh người chơi check-in tràn ngập mạng xã hội, tất cả tạo nên một làn sóng chưa từng có.
Nhưng khi sự ồn ào ấy dần lắng xuống, một câu hỏi bắt đầu xuất hiện: Pickleball đang thoái trào, hay chỉ đơn giản là bước vào giai đoạn phát triển bền vững hơn?
Những dấu hiệu gây tranh cãi
Thực tế không thể phủ nhận, thị trường pickleball tại Hà Nội đang có dấu hiệu hạ nhiệt. Nhiều sân từng kín chỗ nay thưa người hơn, các bài đăng "xé vé" - mô hình ghép người chơi lẻ - xuất hiện dày đặc nhằm lấp khoảng trống doanh thu. Giá mỗi buổi chơi dao động 80.000–100.000 đồng, nhưng trải nghiệm lại không đồng đều, thậm chí gây bức xúc.
Không ít người chơi phản ánh tình trạng "nhồi nhét" quá số lượng, chênh lệch trình độ giữa các tay vợt và thiếu tiêu chuẩn tổ chức. Một buổi giao lưu đáng lẽ mang tính giải trí lại trở thành "canh bạc" về trải nghiệm: người mạnh phải "gánh team", người yếu thì áp lực, còn phần lớn thời gian là… ngồi chờ.

Tình trạng "pass vợt" đang diễn ra khá phổ biến
Từ đó, lập luận cho rằng pickleball đang thoái trào bắt đầu có cơ sở. Khi người chơi cảm thấy không được tôn trọng về thời gian và chi phí, việc họ rời bỏ sân đấu là điều dễ hiểu. Cộng thêm chi phí ban đầu không hề thấp - từ 2 đến 7 triệu đồng cho dụng cụ - khiến nhiều người nhanh chóng "đu trend rồi bỏ cuộc".
Hệ quả là thị trường thanh lý vợt bùng nổ. Những cây vợt gần như mới được rao bán giảm 30–50%, phản ánh rõ làn sóng người chơi rút lui sau giai đoạn cao trào. Nhìn bề ngoài, đây giống như một chu kỳ thoái trào quen thuộc của bất kỳ xu hướng nào từng bùng nổ nhờ hiệu ứng đám đông.
"Hạ nhiệt" không đồng nghĩa với "lụi tàn"
Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn vào những dấu hiệu kể trên để kết luận pickleball đang "chết yểu" thì có phần vội vàng. Bởi lẽ, mọi trào lưu đều có chu kỳ tự nhiên: bùng nổ - bão hòa - sàng lọc - ổn định. Pickleball cũng không là ngoại lệ.
Giai đoạn đầu, sức hút của môn thể thao này đến từ nhiều yếu tố ngoài chuyên môn: tính mới lạ, dễ tiếp cận, yếu tố "lifestyle" và đặc biệt là khả năng tạo ra hình ảnh đẹp trên mạng xã hội. Không ít người đến sân vì tò mò, vì FOMO (sợ bỏ lỡ xu hướng), hoặc đơn giản là để "check-in".

Mọi trào lưu đều có chu kỳ tự nhiên: bùng nổ - bão hòa - sàng lọc - ổn định. Pickleball cũng không là ngoại lệ - Ảnh: SWIN Pickleball Club
Nhưng khi lớp người chơi "du lịch" rút đi, điều còn lại chính là những người thực sự yêu thích bộ môn này. Đây không phải dấu hiệu suy thoái, mà là một quá trình thanh lọc cần thiết.
Thực tế, tại các cụm sân hoạt động bài bản - có huấn luyện viên, có cộng đồng ổn định - tình trạng quá tải vào giờ cao điểm vẫn diễn ra. Người chơi nghiêm túc chuyển từ việc "chụp ảnh" sang "nâng trình", từ thuê nhiếp ảnh sang thuê huấn luyện viên. Điều đó cho thấy sự dịch chuyển từ phong trào sang chiều sâu.
Điểm mấu chốt của tranh cãi hiện nay nằm ở mô hình "xé vé". Về lý thuyết, đây là giải pháp tốt để kết nối người chơi lẻ. Nhưng khi bị thương mại hóa thiếu kiểm soát, nó lại trở thành con dao hai lưỡi.
Việc ghép người chơi không dựa trên tiêu chí rõ ràng, tổ chức thiếu chuyên nghiệp, thậm chí đặt lợi nhuận lên trên trải nghiệm đã khiến mô hình này phản tác dụng. Không ít người rời bỏ pickleball không phải vì họ không thích môn thể thao này, mà vì họ chán cách nó đang được vận hành.
Nói cách khác, vấn đề không phải pickleball "hết hấp dẫn", mà là một phần thị trường chưa đủ trưởng thành để giữ chân người chơi.
Tĩnh lặng để phát triển hay thực sự thoái trào?
Ở góc nhìn tích cực, giai đoạn hiện tại giống như một phép thử. Khi hiệu ứng truyền thông không còn, chỉ những giá trị cốt lõi mới quyết định sự tồn tại của môn thể thao.
Pickleball có lợi thế rõ ràng: dễ tiếp cận hơn tennis, ít chấn thương, phù hợp nhiều độ tuổi và mang tính cộng đồng cao. Đây là những yếu tố đủ để nó tồn tại lâu dài, không chỉ như một trào lưu nhất thời.
Sự "tĩnh lặng" lúc này giúp thị trường tự điều chỉnh: những sân làm ăn chộp giật sẽ bị đào thải, trong khi các mô hình bài bản, chuyên nghiệp sẽ trụ lại và phát triển. Người chơi cũng trở nên chọn lọc hơn, ưu tiên chất lượng thay vì chạy theo số đông.

Pickleball không "chết", nó chỉ đang rũ bỏ lớp vỏ hào nhoáng ban đầu để trở về với giá trị thật
Tranh cãi về việc pickleball đang thoái trào hay phát triển thực chất phản ánh hai góc nhìn khác nhau về cùng một hiện tượng. Nếu nhìn vào sự suy giảm của phong trào và các bất cập hiện tại, có thể thấy dấu hiệu đi xuống. Nhưng nếu nhìn sâu hơn vào quá trình sàng lọc và chuyển dịch, đây lại là bước tiến cần thiết để môn thể thao này trưởng thành.
Pickleball không "chết", nó chỉ đang rũ bỏ lớp vỏ hào nhoáng ban đầu để trở về với giá trị thật: một môn thể thao cộng đồng, bền vững và có chiều sâu.
Và có lẽ, thay vì đếm xem bao nhiêu sân đóng cửa hay bao nhiêu người rao bán vợt, câu trả lời rõ ràng nhất nằm ngay trên sân: những người vẫn ở lại, vẫn chơi mỗi ngày, không vì mạng xã hội, mà vì chính niềm vui của họ.