Một chuyến đi

Viết về Fansipan, viết về những giây phút đã qua… Xuân 2009

24/02/2009 13:59 GMT+7 Google News
(Bài dự thi) - Đây không phải là lần đầu tiên tôi lên Tây Bắc, cũng không phải là lần đầu tiên chúng tôi xa nhà, nhưng những cảm xúc ấy trong tôi cũng như trong mỗi thành viên vẫn như là mới lạ, đó là khi ta đứng giữa núi rừng Hoàng Liên bát ngát, đứng giữa cái lạnh của mùa xuân với biển mây, sương trắng, gió ngàn và với những người đồng đội.

Xin được nói qua về đỉnh Fansipan như sau: Fansipan là một ngọn núi ở Việt Nam, với chiều cao 3143m, đây là ngọn núi cao nhất và được mệnh danh là "Nóc nhà Đông Dương", nằm ở tỉnh Lào Cai, cách Sapa 9km và thuộc hệ thống núi Hoàng Liên Sơn. 

Tối mùng 4 Tết Kỷ Sửu, chuyến tàu LC7 chính thức rời ga Trần Quý Cáp, đưa chúng tôi, hầu hết đều là sinh viên khoa Quản trị Du Lịch 05 (Đại học Hà Nội), 13 con người trẻ tuổi, đam mê, khát khao chinh phục lên đường. Rồi tàu cũng đã đến ga Lào Cai, chúng tôi đi xe khách lên thẳng Trạm Tôn, nơi bắt đầu cuộc hành trình chinh phục Fansipan. Tại Trạm Tôn, mọi người quyết định thuê 2 porters, nhưng do mải mê uống rượu ngày xuân, nên porters đã không đến. Không chờ đợi thêm được nữa, chúng tôi quyết định lên đường ngay cho kịp tiến độ đến lán 2200m và đến được lán 2800m trước khi trời tối. Có thể nói, không có porter là cả một vấn đề, vì lượng thực phẩm, đồ đạc chúng tôi mang theo là khá lớn, chia đều cho tất cả mọi người thì mỗi người mang trên lưng phải đến 10kg, với chúng tôi, những kẻ nghiệp dư, thì khả năng phải đi trong trời tối là rất cao thì mới đến được lán 2800m.
 
Hoàng Liên Sơn
 
Suối
 
Đường mòn

Cuộc hành trình chính thức bắt đầu, chúng tôi bắt đầu chuyến đi vào khu rừng Hoàng Liên, đoạn đường đầu tiên là xuống dốc, con đường cứ hun hút, ẩm ướt, băng qua những đoạn dốc lên xuống lầy lội, đoạn đầu thực sự khá mất sức vì cơ thể chưa quen với việc đi lại và vác nặng trên vai. Các thành viên đã rất cố gắng hỗ trợ, bám đuổi nhau…Qua những chỗ dốc lầy lội, qua rừng tre trúc và cây bụi, chúng tôi tiếp tục đi men theo con suối trong vắt, đến khu núi trọc, lúc này từ chỗ âm u, ẩm ướt trong khu rừng, mở ra trước mắt các thành viên đó là cả một khoảng trời mây bao la, con đường mòn trước mặt cứ trải dài, cảm giác như ta đi trên một cánh đồng trống với bên dưới là rừng thông Hoàng Liên. Hết khoảng không bao la, rồi lại tiếp tục đi sâu vào rừng thưa, khu rừng lúc này cũng đã sáng hơn vì ánh nắng mặt trời có thể chiếu sâu vào trong rừng, hoa Đỗ Quyên rụng đầy đường đi, rồi lại đi men theo con suối dài. Các thành viên lúc này cũng đã thấm mệt, chúng tôi đến lán 2200m lúc xế chiều. Lượng đồ ăn lúc này đã bớt đi được kha khá, chúng tôi lại chia đều hành lý cho các thành viên, lên đường ngay cho kịp đến lán 2800m.

Từ đây chặng đường bắt đầu khó khăn hơn chúng tôi tưởng. Các con dốc dài hơn, cao hơn, có 5 đoạn leo thang sắt và cần đến sự trợ giúp của dây thừng. Đi mãi trên triền núi, những đoạn có tay vịn dài như vô tận, đốt sức các thành viên. Chúng tôi đã không đến được 2800m trước khi trời tối, nhưng không thể ngủ trong rừng được vì không có khoảng đất trống và các dốc cứ thẳng đứng, ngồi đã khó, nói gì đến nằm, mọi người quyết định mò mẫm với 2 đèn pin đi trong trời tối, bằng mọi giá phải đến lán 2800m trong tối nay. Chặng đường khó khăn hơn, khi chúng tôi đi trong bóng tối, mà dưới ánh đèn pin thì chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy những con dốc đá trước mặt mà thôi, cứ tiến từng bước chậm chạp trong đêm…Dường như quãng đường đến lán 2800m không còn xa xôi nữa, các thành viên động viên lẫn nhau cố gắng đến lán 2800m thì mới yên tâm nghỉ ngơi được. Đi thêm được khoảng 30 phút, nghe xa xa có tiếng người nói, cảm giác về lán 2800m là rất gần, lúc này đã hết các đoạn dốc đá, thay vào đó là con đường mòn tre trúc dày đặc, gió rít, rừng âm u, xa xa đã thấy le lói ánh lửa của lán, chúng tôi đẩy nhanh từng bước đi, đồng đội đã ở ngay trước mặt.
 
Khi trời còn sáng
 
Đường lên lán 2800m

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến được lán 2800m, tốp đầu tiên đến trước các thành viên tốp hai được gần 1 tiếng. Anh em tốp đầu đã chuẩn bị trước được 2 giường xếp tạm bằng tre trúc, tại bếp lửa ở lán, cùng với bánh chưng, giò, chúng tôi có thêm chút đồ ăn nóng, lúc này không cần biết có ngon hay không mà chỉ cần lấp đầy cái dạ dày của mình cho cuộc hành trình ngày mai. Bữa ăn diễn ra nhanh chóng, mọi người chuẩn bị túi ngủ cho giấc ngủ sớm để sáng mai có thể khởi hành kịp thời gian. Đêm, ngoài lán 2800m, từng cơn gió lạnh rít từng hồi, mọi người nằm xen kẽ nhau, rồi túi ngủ, khăn len, mũ len nhưng cũng không làm giảm đi được cái lạnh của gió, của sương đêm ở độ cao 2800m. Giấc ngủ chập chờn, mê man, chỉ mong sao trời sáng thật nhanh.
 
Bữa tối

Ngủ đêm

Sáng sớm hôm sau, mọi người bị đánh thức bởi tiếng léo nhéo bên tai của các porters của các đoàn khác, họ dậy để chuẩn bị bữa sáng cho đoàn của họ. Chúng tôi tỉnh giấc từ đó, ngoài trời lúc này trắng xóa một màu, chúng tôi tưởng như đó là cơn mưa rất to, may thay đó chỉ là sương mù, chưa bao giờ mà sương lại dày và trắng xóa đến như vậy. Do không có porters nên bữa sáng của chúng tôi phải tự chuẩn bị, vẫn bánh chưng và giò…không thể không ăn, vì thứ nhất chặng đường trước mắt sẽ rất khó khăn, thứ hai là chúng tôi sẽ phải giải quyết cho hết thậm chí phải để bớt lại đồ ăn để giảm đi sức nặng cho đôi vai. Chỉ mang theo ít thực phẩm, nước cùng đồ đạc cá nhân mà thôi.
 
Rời lán 2800m

Chúng tôi rời lán 2800m, đích đến lúc này là đỉnh Fansipan 3143m trước mặt, đích đến trước mặt đã rất gần rồi, không còn bất cứ một lý do gì nữa để chúng tôi dừng lại. Con đường trước mặt quả thật khó khăn gấp bội những gì chúng tôi trải qua khi đến lán 2800m tối qua, đường đi lúc này là những tảng đá trơn trượt, là những cái dốc cao gồm nhiều tảng đá ghép chồng lên nhau, bên vực bên đá, có những chỗ không thể gọi là lối đi hay cái gì đó tương tự… Sương lạnh buổi sáng giúp chúng tôi thêm sảng khoái bước đi, nhưng cũng là nguyên nhân chính khiến chúng tôi xuống sức nhanh vì không khí lạnh và loãng cùng gió cứ táp vào mặt mũi…Qua hết các đoạn dốc đá, tiếp tục là cánh rừng tre trúc dày đặc, đến con đường mòn dài lên núi, lúc này gió thổi rất mạnh, cảm giác đẩy mình sang ngang rất rõ nét, sự mệt mỏi thấy rõ, đôi chân và đôi vai lúc này dường như không còn là của mình… Rồi có tiếng hò hét xa xa, cái cảm giác đỉnh ngay trước mặt đây rồi, đôi chân cứ lết đi, gục xuống, thở gấp, rồi lại đứng dậy lết tiếp, càng gần tiếng hò hét hơn, càng cố đi thật nhanh, lết thật nhanh…quãng đường đó tuy chỉ hơn chục phút thôi mà dài như vô tận…các thành viên khác trong đoàn đã lần lượt lên đến đỉnh Fansipan…

10h36 sáng ngày 31/01/2009 tôi đã chính thức đặt chân lên tới đỉnh Fansipan, Nóc nhà Đông Dương, đó là khi ta nhảy nhót, đó là khi ta la hét dù đôi chân, đôi vai đã mệt nhoài, là cảm giác khó thở, là khi đôi bàn tay tôi chạm vào cái chóp 3143m, cái lạnh của thời tiết có là gì so với cái lạnh của cái chóp kim loại kia, cái chóp mà chúng tôi ao ước đạt được từ lâu…Đỉnh Fansipan Mùa Xuân!…Đoàn chúng tôi, tất cả 13 con người đã đặt chân lên nóc nhà Đông Dương, hoàn thành chuyến đi chinh phục đỉnh Fansipan mơ ước. Ăn mừng, hò hét, chụp ảnh, gọi điện…như điên loạn…tất cả thành viên như muốn chia vui với tất cả mọi người thân của mình rằng chúng ta đã đến được cái đích, đã thực hiện được cái đam mê ấp ủ lâu nay.
 
 
Các thành viên trong đoàn

Chúng tôi rời đỉnh Fansipan, phải nói rằng đường về lúc này có phần dễ dàng hơn, các con dốc cao đứng mà chúng tôi vừa vất vả mới leo được thì giờ đây xuống dốc đỡ khó khăn hơn...Và ngay trong tối hôm đó, tất cả các thành viên trong đoàn đã về đến Trạm Tôn an toàn. Xe đã đợi chúng tôi, giờ đây là Sapa thẳng tiến…

Thế là hành trình chinh phục Nóc nhà Đông Dương của chúng tôi đã thành công rực rỡ, trên suốt dọc đường về đến Sapa cũng như những ngày sau đó, chúng tôi kể về những con đường, những con suối, những cánh rừng, những dốc đá, những khắc nghiệt của thời tiết đã qua và không thể tin được là chúng tôi đã làm được, đó là sự đoàn kết, hỗ trợ lẫn nhau trong suốt hành trình…Và bạn cũng thế, xách balo lên, đi để thấy đất nước mình vẫn còn tươi đẹp lắm…

Vâng, Chào nhé, Chào Xuân 2009, Chào Fansipan, Chào Thân ái và Đã thắng!

Phạm Thanh Tùng

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm