(TT&VH) - Vuvuzela không chỉ ở sân bóng. Sân bay Tambo, cửa ngõ của Johannesburg, của Nam Phi và của cả World Cup đã có vuvuzela. Một tình nguyện viên đứng trong cái góc nhỏ của cả khu nhập cảnh rộng lớn cầm vuvuzela gắn lên miệng. Cảm giác anh ta chỉ dám dùng một nửa hơi chứ không gân cổ lên thổi khi tôi đi ngang qua.
Trên gác hai của sảnh chờ, một quan chức của BTC địa phương chào cả thế giới bóng đá cũng bằng vuvuzela trước khi bắt tay đồng nghiệp của tôi.
Vuvuzela thay nụ cười, thay lời chào, thay lời giới thiệu về cả đất nước Nam Phi. Một niềm tự hào thực sự, dù ai cũng biết nó không hề làm từ một thứ chất liệu đặc biệt, và bị hiện đại hóa rất nhiều, tới mức người ta có thể gọi nó là trumpet.
Đang có một cuộc đấu tranh chống lại sự hiện diện của vuvuzela ở World Cup Ban đầu là một điều tra của một giáo sư ở tận Florida nước Mỹ kết hợp với một giáo sư ở Pretoria (Nam Phi) về khả năng ảnh hưởng của nó tới thính giác của con người. Và giờ đây là cả tổ chức chuyên về thính giác của thế giới cũng mở một thí nghiệm riêng. Kết luận giống nhau: Các CĐV ngồi trong SVĐ với hàng ngàn chiếc vuvuzela đồng ca sẽ tạo ra hậu quả nghiêm trọng về khả năng nghe về sau.
Đó là còn chưa nói tới khả năng ảnh hưởng của nó tới chuyên môn, công tác trọng tài (1 chiếc còi là quá nhỏ bé so với cả vạn chiếc kèn), tới khả năng liên lạc của các cầu thủ trên sân, của HLV (tiếng thét của cầu thủ bình thường cũng chỉ 7-80 decibel là “vĩ đại, còn vuvuzela thổi nhẹ cũng có thể là trên 100 decibel).
Chỉ còn vài chục giờ đồng hồ trước trận khai mạc giữa Nam Phi và Mexico ở Soccer City có sức chứa 90 ngàn chỗ ngồi (hơn gấp đôi so với Mỹ Đình). Cũng chỉ còn vài giờ cho cuộc đấu tranh có hoặc không có vuvuzela trong các sân bóng World Cup 2010.
Nhưng hãy tin là vuvuzela sẽ vẫn hiện diện. Không thể khác được. Hôm qua, người bán cờ của Nam Phi và các nước khác trên các con phố chạy dài trên các sườn đồi của Pretoria, trong khu cửa hàng miễn thuế mà chúng tôi ghé qua mua ít vật dụng còn không nhiều bằng bán vuvuzela.
Vuvuzela là sản phẩm của người Zulu hiện có khoảng 10 triệu trong tổng số khoảng 40. Họ có một vai trò cực kỳ đặc biệt trải suốt chiều dài lịch sử Nam Phi. Từ một vị trí đặc biệt rồi trở thành tầng lớp bị trị, bị tẩy chay trong chế độ Apartheid, rồi giờ đây là biểu tượng của chiến thắng. Tổng thống Jacob Zuma là người Zulu chính cống.
Loại bỏ vuvuzela là tước đi niềm tự hào của người Nam Phi chứ không chỉ là một nhạc cụ của người Zulu.
Hôm qua, khi tôi gặp những cổ động viên Mexico ở sân bay Tambo, họ đều mang trên mình chiếc rộng vành vùng Teotihuacan đã trở thành biểu tượng của người dân Mexico.
“Các bạn mang gì đến World Cup”? “Chúng tôi có chiếc áo, có niềm tin, và có chiếc mũ này. Người Mexico sẽ mang nó theo suốt hành trình”.
Vậy đấy, mỗi quốc gia có một niềm tự hào, có biểu tượng. Đã mang World Cup đến Nam Phi, tức là sẽ chấp nhận vuvuzela như một điều đương nhiên. Và cả tình trạng tội phạm, cướp bóc nơi đây là thách thức không thể ngăn chặn.
Trên gác hai của sảnh chờ, một quan chức của BTC địa phương chào cả thế giới bóng đá cũng bằng vuvuzela trước khi bắt tay đồng nghiệp của tôi.
![]() Đâu đâu cũng thấy hình ảnh quen thuộc của Vuvuzela - Ảnh Getty |
Đang có một cuộc đấu tranh chống lại sự hiện diện của vuvuzela ở World Cup Ban đầu là một điều tra của một giáo sư ở tận Florida nước Mỹ kết hợp với một giáo sư ở Pretoria (Nam Phi) về khả năng ảnh hưởng của nó tới thính giác của con người. Và giờ đây là cả tổ chức chuyên về thính giác của thế giới cũng mở một thí nghiệm riêng. Kết luận giống nhau: Các CĐV ngồi trong SVĐ với hàng ngàn chiếc vuvuzela đồng ca sẽ tạo ra hậu quả nghiêm trọng về khả năng nghe về sau.
Đó là còn chưa nói tới khả năng ảnh hưởng của nó tới chuyên môn, công tác trọng tài (1 chiếc còi là quá nhỏ bé so với cả vạn chiếc kèn), tới khả năng liên lạc của các cầu thủ trên sân, của HLV (tiếng thét của cầu thủ bình thường cũng chỉ 7-80 decibel là “vĩ đại, còn vuvuzela thổi nhẹ cũng có thể là trên 100 decibel).
Chỉ còn vài chục giờ đồng hồ trước trận khai mạc giữa Nam Phi và Mexico ở Soccer City có sức chứa 90 ngàn chỗ ngồi (hơn gấp đôi so với Mỹ Đình). Cũng chỉ còn vài giờ cho cuộc đấu tranh có hoặc không có vuvuzela trong các sân bóng World Cup 2010.
Nhưng hãy tin là vuvuzela sẽ vẫn hiện diện. Không thể khác được. Hôm qua, người bán cờ của Nam Phi và các nước khác trên các con phố chạy dài trên các sườn đồi của Pretoria, trong khu cửa hàng miễn thuế mà chúng tôi ghé qua mua ít vật dụng còn không nhiều bằng bán vuvuzela.
Vuvuzela là sản phẩm của người Zulu hiện có khoảng 10 triệu trong tổng số khoảng 40. Họ có một vai trò cực kỳ đặc biệt trải suốt chiều dài lịch sử Nam Phi. Từ một vị trí đặc biệt rồi trở thành tầng lớp bị trị, bị tẩy chay trong chế độ Apartheid, rồi giờ đây là biểu tượng của chiến thắng. Tổng thống Jacob Zuma là người Zulu chính cống.
Loại bỏ vuvuzela là tước đi niềm tự hào của người Nam Phi chứ không chỉ là một nhạc cụ của người Zulu.
Hôm qua, khi tôi gặp những cổ động viên Mexico ở sân bay Tambo, họ đều mang trên mình chiếc rộng vành vùng Teotihuacan đã trở thành biểu tượng của người dân Mexico.
“Các bạn mang gì đến World Cup”? “Chúng tôi có chiếc áo, có niềm tin, và có chiếc mũ này. Người Mexico sẽ mang nó theo suốt hành trình”.
Vậy đấy, mỗi quốc gia có một niềm tự hào, có biểu tượng. Đã mang World Cup đến Nam Phi, tức là sẽ chấp nhận vuvuzela như một điều đương nhiên. Và cả tình trạng tội phạm, cướp bóc nơi đây là thách thức không thể ngăn chặn.
Phạm Tấn
