thethaovanhoa.vn

Cà phê World Cup: Người Đức bị lãng quên cứu người Đức

23/06/2026 19:54 GMT+7

Có một kiểu tiền đạo tưởng như đã tuyệt chủng trong bóng đá hiện đại, nhưng bất ngờ xuất hiện ở trung tâm của cuộc cách mạng bóng đá tập thể trong 1 thập niên qua: Đội tuyển Đức.

Có một kiểu tiền đạo tưởng như đã tuyệt chủng trong bóng đá hiện đại, nhưng bất ngờ xuất hiện ở trung tâm của cuộc cách mạng bóng đá tập thể trong 1 thập niên qua: Đội tuyển Đức.

1. Anh không đủ cao lớn để thành mẫu số 9 làm tường. Không quá nhanh để đảm nhiệm vai trò của một cầu thủ chuyển trạng thái. Không đủ kỹ thuật để xếp vào nhóm tiền đạo ảo. Anh chỉ có một năng lực cũ kỹ: Xuất hiện đúng lúc bóng cần một người đưa nó vào lưới.

Deniz Undav là mẫu cầu thủ như thế.

Trước Bờ Biển Ngà, Đức bị dẫn 0-1. Họ đã thắng Curacao 7-1 ở trận ra quân, nhưng một trận thắng lớn trước đội yếu không đủ xóa đi cảm giác nặng nề đã bám lấy đội tuyển này suốt hơn 1 thập kỷ.

Từ sau chức vô địch thế giới năm 2014, Đức đi qua 2 kỳ World Cup liên tiếp mà không vượt qua vòng bảng. Với một nền bóng đá từng tự coi mình là định nghĩa của sự ổn định, đó không chỉ là thất bại kết quả. Đó là một dạng khủng hoảng bản sắc.

Julian Nagelsmann có trong tay nhiều cầu thủ giỏi hơn phần lớn đội tuyển khác. Florian Wirtz, Jamal Musiala, Kai Havertz, Joshua Kimmich, Aleksandar Pavlovic, David Raum là những cái tên tạo ra cảm giác Đức đã có đủ chất liệu để trở lại. Họ có kỹ thuật, có cấu trúc, có tốc độ, có khả năng kiểm soát. Nhưng trước Bờ Biển Ngà, khi trận đấu bước vào nửa sau, thứ Đức cần không phải một mô hình. Họ cần một người biết đánh hơi thấy bàn thắng.

Undav vào sân từ ghế dự bị và ghi cả 2 bàn. Bàn đầu tiên là một pha kết thúc gọn sau khi Đức tăng tốc ở biên. Bàn thứ 2 đến ở phút bù giờ, không phải một tác phẩm nghệ thuật, nhưng đủ chính xác để đưa Đức vào vòng knock-out World Cup lần đầu tiên kể từ năm 2014. Trong một đêm mà rất nhiều cầu thủ Đức được đào tạo để chơi đúng đã không thể giải quyết trận đấu, người làm việc ấy lại là một tiền đạo từng bị cho là không đủ chuẩn.

Đấy là phần hay nhất trong câu chuyện của Undav.

2. Năm 14 tuổi, anh bị Werder Bremen loại vì quá nhỏ con. Đó là kiểu phán quyết rất quen trong bóng đá trẻ. Một đứa trẻ có thể khôn ngoan hơn bạn bè, có thể cảm nhận khoảng trống tốt hơn, có thể dứt điểm tự nhiên hơn, nhưng nếu cơ thể chưa đi đúng nhịp mà hệ thống mong muốn, nó rất dễ bị gạt ra ngoài. Bóng đá học viện luôn nói về tiềm năng, nhưng nó thường đánh giá tiềm năng bằng những thứ nhìn thấy nhanh nhất: Chiều cao, tốc độ, sức mạnh, dáng người.

Cà phê World Cup: Người Đức bị lãng quên cứu người Đức - Ảnh 1.

Deniz Undav đã tỏa sáng nhờ những phẩm chất mà hệ thống đào tạo của bóng đá Đức không khuyến khích đào tạo. Ảnh: FIFA

Undav bị hệ thống gạt ra ngoài. Đến năm 17 tuổi, anh vừa đá bán chuyên vừa làm ca 8 tiếng trong một nhà máy, vận hành máy laser. Có những ngày phải dậy từ 4 giờ sáng, đi làm, rồi sau đó mới đến sân tập. Hành trình ấy thường được kể như một câu chuyện truyền cảm hứng. Nhưng nếu chỉ dừng ở đó, nó hơi dễ dãi. Vấn đề không phải là một cậu bé nghèo khó đã cố gắng và thành công. Vấn đề là một hệ thống từng nghĩ mình đủ tinh vi để nhìn ra tài năng lại bỏ sót một người sau này cứu đội tuyển của chính hệ thống ấy.

Đức không thiếu cầu thủ do học viện tạo ra. Thực ra, sau cú sụp đổ ở EURO 2000, bóng đá Đức đã xây lại mình bằng học viện, trung tâm đào tạo, dữ liệu, huấn luyện viên trẻ và một tư duy phát triển cầu thủ rất có tổ chức. Thành quả đến rất nhanh: Thế hệ vô địch World Cup 2014 không rơi từ trên trời xuống. Nó là sản phẩm của một cuộc cải cách có chủ đích.

Nhưng mọi hệ thống thành công đều có điểm mù của nó. Khi một nền bóng đá tin quá nhiều vào con đường chuẩn, nó dễ nhầm rằng những người đi ngoài con đường ấy là ngoại lệ không đáng kể. Khi mọi thứ được đo, phân loại và dự báo quá sớm, một cầu thủ chín muộn có thể bị xem là không đủ tốt trước khi anh kịp trở thành chính mình.

Undav không phải lời phủ định với bóng đá học viện Đức. Anh là lời nhắc rằng học viện không thể nhìn thấy tất cả.

Có những phẩm chất chỉ hình thành ở người phải đi vòng. Một cầu thủ bị loại vì quá nhỏ sẽ học cách né va chạm trước khi thắng va chạm. Một tiền đạo làm việc trong nhà máy trước khi đến sân tập sẽ hiểu giá trị của từng buổi tập khác với một cậu bé luôn được đối xử như tài sản của học viện.

Một người đi qua hạng thấp sẽ không xem bàn thắng là quyền tự nhiên của mình. Anh phải giành lấy nó từ những trận đấu xấu, những mặt sân xấu, những hậu vệ không quan tâm đến mỹ học và những buổi chiều không ai xem.

Đó có thể là lý do Undav trông rất bình thường nhưng lại nguy hiểm. Anh không cần trận đấu phải được thiết kế riêng cho mình. Anh không cần trở thành trung tâm của cấu trúc. Anh chỉ cần một khoảnh khắc bóng bật ra, một hậu vệ chậm nửa nhịp, một đường căng ngang đủ tầm, hoặc một pha lộn xộn trong vòng cấm. Với các tiền đạo như Undav, bàn thắng không nhất thiết là phần thưởng cho sự áp đảo. Nó là kết quả của sự kiên nhẫn, mùi vị và thói quen sống trong những khoảng nhỏ.

3. Điều ấy rất đáng giá với đội tuyển Đức hiện tại. Đức có nhiều cầu thủ có thể làm một trận đấu trở nên đẹp hơn. Nhưng họ luôn thiếu người làm trận đấu trở nên đơn giản hơn. Havertz có thể liên kết lối chơi. Musiala có thể rê bóng qua người. Wirtz có thể tạo ra đường chuyền khiến hàng thủ bị kéo lệch. Nhưng khi mọi kế hoạch đều bị nghẽn, bóng đá vẫn quay lại câu hỏi cũ nhất: Ai sẽ ghi bàn?

Đức từng mất nhiều năm để sửa mình bằng hệ thống. Điều đó đúng và cần thiết. Nhưng đêm trước Bờ Biển Ngà, đội tuyển ấy được cứu bởi một người từng bị hệ thống trả lại cuộc đời bình thường quá sớm.

Undav không làm nước Đức phải xấu hổ vì đã xây học viện. Anh chỉ nhắc nước Đức rằng ngay cả hệ thống tốt nhất cũng cần một chút khiêm tốn trước những người mình từng bỏ sót. Rốt cục thì bóng đá vẫn là cuộc chơi của các cá nhân, và cần những phẩm chất lẫn các quyết định cá nhân.

Xem tin tức mới nhất World Cup 2026

Xem lịch thi đấu World Cup 2026

Xem bảng xếp hạng World Cup 2026

Xem kết quả World Cup 2026

Xem dự đoán bóng đá World Cup 2026

Phạm An

Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN