Trận thua Brighton 0-3 chứng kiến Chelsea lần đầu tiên kể từ năm 1912 thua liền 5 trận ở Premier League mà không ghi nổi 1 bàn nào. Liam Rosenior đã bị sa thải, trong khi cánh cửa Champions League dần khép lại với The Blues...
Trận thua Brighton 0-3 chứng kiến Chelsea lần đầu tiên kể từ năm 1912 thua liền 5 trận ở Premier League mà không ghi nổi 1 bàn nào. Liam Rosenior đã bị sa thải, trong khi cánh cửa Champions League dần khép lại với The Blues...
Trong buổi họp báo đầu tiên ở Stamford Bridge hồi đầu năm, tất cả không quên câu nói này của Rosenior: "Hãy đánh giá tôi bằng những gì bạn thấy, đừng đánh giá qua những gì bạn nghe. Cần những lời đánh giá thật công bằng".
Sau hơn 3 tháng, có thể thấy điều gì ở Chelsea dưới thời Rosenior? Những thống kê đáng quên. 11 bàn thua trong 5 trận Premier League gần nhất và đã 12 trận Chelsea chưa giữ sạch lưới một lần nào. Chuỗi 5 trận thua trước Newcastle, Everton, Man City, MU và Brighton là thành tích tồi tệ nhất của Chelsea ở kỷ nguyên Premier League kể từ tháng 11/1993. Đằng sau những thống kê ấy là một kết luận phũ phàng: Rosenior không hề phù hợp để dẫn dắt một đội bóng lớn như Chelsea. Nhà cầm quân 41 tuổi này bộc lộ sự non nớt và thiếu quyết đoán trong hoàn cảnh Cole Palmer và Joao Pedro đồng loạt vắng mặt ở trận thua Brighton vì chấn thương. Ông bắt đầu trận đấu với sơ đồ 3 trung vệ, ý tưởng lần đầu tiên sử dụng ở Premier League mùa này. Các cầu thủ Chelsea cảm thấy bối rối khi phải chơi ở những vị trí không quen thuộc, từ Pedro Neto đá wing-back cho đến Enzo Fernandez dâng cao đá cặp tiền đạo với Liam Delap. Thử nghiệm ấy nhanh chóng kết thúc sau giờ nghỉ khi Alejandro Garnacho vào sân thay Wesley Fofana và Chelsea chuyển về sơ đồ 4-2-3-1 quen thuộc hơn.
Lời xin lỗi của Rosenior sau trận là không đủ để xoa dịu tình hình. Cựu thuyền trưởng Strasbourg không ngần ngại chỉ trích các cầu thủ Chelsea thiếu can đảm, khát khao và tinh thần chiến đấu cần có của một đội bóng lớn. Điều này cho thấy quyền uy của Rosenior ở Stamford Bridge suy giảm rõ rệt. Thật khó để ông tạo ảnh hưởng trong phòng thay đồ với xuất phát điểm chỉ là cầu thủ trung bình khá ở Anh cùng sự nghiệp cầm quân gắn với những đội bóng ít tên tuổi như Derby, Hull hay Strasbourg. Cách xử sự vụ việc Enzo Fernandez "tỏ tình" Real Madrid cùng việc thông tin về đội hình liên tục bị lọt ra ngoài trước thềm các trận đấu càng cho thấy chiếc ghế HLV Chelsea là một cái áo quá rộng với chiến lược gia 41 tuổi này. Ban lãnh đạo Chelsea hết mực bảo vệ Rosenior trước áp lực dư luận vì muốn bảo toàn dự án kéo dài hơn 6 năm cùng chiến lược gia người Anh.

Năng lực của Rosenior bị đặt dấu hỏi lớn khi Chelsea trải qua chuỗi 5 trận thua liên tiếp ở Premier League
Nhưng thật khó để họ chịu nổi việc Chelsea đang trượt đi với tốc độ nhanh như lúc con tàu Titanic chìm xuống đại dương cách đây cả thế kỷ. Cole Palmer khẳng định sẽ cần có một thay đổi nào đó nếu Chelsea không thể giành vé dự Champions League. Mà điều gì dễ thay đổi nhất ở Stamford Bridge? Chiếc ghế huấn luyện viên. Chelsea đã trải qua 5 triều đại khác nhau nếu không tính các trường hợp tạm quyền. Đồng sở hữu Eghbali không muốn biến Chelsea thành lò xay tướng với mức độ khắc nghiệt kinh khủng hơn cả kỷ nguyên Roman Abramovich. Nhưng việc không được dự Champions League đã dẫn lối cho quyết định sa thải Rosenior ngay tối qua.
Chỉ trích Rosenior mới phản ánh được một nửa bản chất cơn khủng hoảng đang ập đến sân Stamford Bridge. Nửa còn lại là thái độ và tâm trí những cầu thủ Chelsea lúc này. Thật khó tin nhà đương kim vô địch FIFA Club World Cup lại trải qua một trận đấu có tỷ lệ thua lên đến 80% trong những pha tranh chấp tay đôi, không thắng nổi một quả đánh đầu nào và 2 trong 3 bàn thua đến từ những lỗi hết sức cơ bản trong bóng đá như lời của Rosenior.
Moises Caicedo, bản hợp đồng đắt giá nhất của Chelsea, cần phải chịu trách nhiệm về sự hời hợt dẫn đến bàn thua thứ 2. Jorrel Hato, gương mặt được ra sân thường xuyên dưới thời Rosenior, bị đặt dấu hỏi về cách xử lý quả phạt góc dẫn đến bàn mở tỷ số của Kadioglu. Cơn hạn bàn thắng của Chelsea tiếp tục kéo dài trong một ngày Liam Delap hoàn toàn vô hại mỗi khi có bóng, còn Fernandez không tạo ra sự khác biệt từ đôi chân của một nhà vô địch World Cup. Điểm sáng hiếm hoi ở trận thua Brighton lại thuộc về Alejandro Garnacho, gương mặt gây thất vọng trong hàng loạt trận đấu đã qua. Vấn đề là Garnacho hay bất cứ cầu thủ tấn công nào khác chưa thể giúp đội bóng áo xanh giải cơn hạn bàn thắng ở Premier League kéo dài hơn 1 tháng qua.
Chelsea dưới thời Eghbali đang quen dần với những cơn khủng hoảng. Mùa 2022-23, họ xếp thứ 12 ở Premier League trong một mùa giải đi qua đến 4 đời huấn luyện viên. Mùa này, Chelsea vẫn còn đấu trường Cúp FA để hy vọng với trận bán kết gặp Leeds vào Chủ nhật này. Nhưng còn ai dám đặt niềm tin vào sự hồi sinh của Chelsea? Rosenior đã ra đi, còn nhiều cầu thủ đang chơi với tâm trí muốn kết thúc mùa giải sớm để hướng tới World Cup 2026?