thethaovanhoa.vn

Văn hóa số trong kỷ nguyên mới: Từ Bộ Quy tắc ứng xử đến hành trình xây dựng một xã hội số nhân văn

PGS-TS Bùi Hoài Sơn 27/03/2026 07:33 GMT+7

Việc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ban hành Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số không chỉ là một văn bản định hướng hành vi, mà còn là một dấu mốc quan trọng trong tiến trình xây dựng nền tảng văn hóa cho xã hội số Việt Nam.

Việc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ban hành Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số không chỉ là một văn bản định hướng hành vi, mà còn là một dấu mốc quan trọng trong tiến trình xây dựng nền tảng văn hóa cho xã hội số Việt Nam.

Trong bối cảnh công nghệ đang tái định hình cách con người giao tiếp, nhận thức và hành động, Bộ Quy tắc được kỳ vọng sẽ trở thành "trục giá trị" giúp không gian số phát triển theo hướng văn minh, an toàn và giàu bản sắc – không chỉ cho hôm nay, mà cho cả tương lai.

Khi không gian số trở thành "không gian sống"

Chưa bao giờ trong lịch sử, con người lại sống trong một môi trường "kép" rõ rệt như hiện nay: một phần trong đời sống vật lý, một phần trong không gian số. Với hàng chục triệu người Việt Nam sử dụng mạng xã hội mỗi ngày, không gian mạng không còn là nơi "ghé qua", mà đã trở thành nơi "sống cùng". Ở đó, con người học tập, làm việc, giao tiếp, thể hiện bản thân, thậm chí tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.

Văn hóa số trong kỷ nguyên mới: Từ Bộ Quy tắc ứng xử đến hành trình xây dựng một xã hội số nhân văn - Ảnh 1.

PGS-TS Bùi Hoài Sơn, tác giả bài viết. Ảnh: Diệu Thúy - TTXVN

Nhưng cũng chính ở đó, chúng ta đang đối diện với những biểu hiện đáng lo ngại: tin giả lan truyền với tốc độ chóng mặt; những phát ngôn thiếu kiểm soát dễ dàng trở thành "bạo lực ngôn từ"; những nội dung giật gân, gây sốc có thể được ưu tiên bởi thuật toán, trong khi những giá trị sâu sắc, nhân văn lại dễ bị chìm lấp. Không ít trường hợp, chỉ một dòng trạng thái thiếu kiểm chứng cũng có thể gây tổn hại đến danh dự, uy tín của cá nhân hoặc gây hoang mang trong xã hội.

Trong bối cảnh ấy, việc ban hành Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số là một bước đi cần thiết, thể hiện tư duy quản trị hiện đại: không chỉ quản lý bằng pháp luật, mà còn điều chỉnh bằng văn hóa. Nếu pháp luật là "hàng rào cứng" để xử lý vi phạm, thì Bộ Quy tắc chính là "la bàn mềm" giúp định hướng hành vi của mỗi cá nhân theo những chuẩn mực văn minh và có trách nhiệm.

Kinh nghiệm quốc tế cho thấy, nhiều quốc gia đã sớm nhận ra vai trò của các bộ quy tắc ứng xử trong không gian số.

Singapore, chẳng hạn, không chỉ ban hành Đạo luật chống tin giả (POFMA), mà còn triển khai các chương trình giáo dục "Digital Literacy" nhằm giúp người dân nhận diện thông tin sai lệch và ứng xử có trách nhiệm trên mạng.

Nhật Bản chú trọng xây dựng văn hóa mạng dựa trên các giá trị truyền thống như tôn trọng, khiêm tốn và trách nhiệm cộng đồng, thông qua các chương trình giáo dục từ bậc phổ thông.

Liên minh châu Âu (EU) cũng đã xây dựng Bộ quy tắc thực hành về chống thông tin sai lệch (Code of Practice on Disinformation), yêu cầu các nền tảng công nghệ lớn phải minh bạch hơn và có trách nhiệm hơn với nội dung được lan truyền.

"Xây dựng môi trường thông tin số lành mạnh, nâng cao ý thức pháp luật, trách nhiệm công dân trong không gian số; ban hành bộ quy tắc ứng xử trên không gian số; làm trong sạch môi trường văn hoá số" (trích Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam)

Những kinh nghiệm này cho thấy một điểm chung: quản trị không gian số không thể chỉ dựa vào công nghệ hay chế tài, mà cần một nền tảng văn hóa đủ mạnh để định hướng hành vi. Bộ Quy tắc ứng xử của Việt Nam, vì thế, không chỉ là một văn bản nội địa, mà còn là một bước đi hòa nhịp với xu hướng quản trị toàn cầu, đặt con người và giá trị văn hóa vào trung tâm của chuyển đổi số.

Tái định hình trách nhiệm trong không gian số

Một trong những thay đổi căn bản của thời đại số là sự chuyển dịch vai trò của con người: từ người tiếp nhận thông tin sang người tạo ra và lan tỏa thông tin. Mỗi cá nhân giờ đây không chỉ là "người dùng", mà là một "chủ thể truyền thông". Điều này đặc biệt rõ ràng với những người có ảnh hưởng - nghệ sĩ, KOLs, influencers - những người có thể tác động đến hàng triệu người chỉ bằng một bài đăng.

Trong bối cảnh đó, Bộ Quy tắc đã đặt ra một yêu cầu rất rõ ràng: sức ảnh hưởng càng lớn, trách nhiệm xã hội càng cao. Những quy định như minh bạch trong quảng cáo, không lan truyền tin giả, không lợi dụng niềm tin của công chúng để trục lợi, hay yêu cầu gương mẫu trong lối sống… không phải là những ràng buộc mang tính hạn chế, mà là những chuẩn mực cần thiết để xây dựng niềm tin trong xã hội.

Thực tế quốc tế cũng cho thấy, vấn đề trách nhiệm của người có ảnh hưởng trên mạng xã hội đã trở thành một chủ đề lớn. Tại Anh, Cơ quan Tiêu chuẩn Quảng cáo (ASA) yêu cầu các influencer phải công khai rõ ràng các nội dung quảng cáo, nếu không sẽ bị xử phạt. Tại Mỹ, Ủy ban Thương mại Liên bang (FTC) cũng có những quy định rất chặt chẽ về việc minh bạch tài trợ và quảng cáo trên mạng xã hội. Những quy định này không nhằm hạn chế hoạt động sáng tạo, mà nhằm bảo vệ người tiêu dùng và xây dựng một thị trường truyền thông minh bạch, công bằng.

Văn hóa số trong kỷ nguyên mới: Từ Bộ Quy tắc ứng xử đến hành trình xây dựng một xã hội số nhân văn - Ảnh 3.

Không gian số ngày càng ảnh hưởng sâu rộng đến cuộc sống của con người. Ảnh minh họa

Ở Việt Nam, Bộ Quy tắc ứng xử đã đi theo hướng này, nhưng với một cách tiếp cận mang tính văn hóa hơn. Nó không chỉ yêu cầu "không được làm gì", mà còn khuyến khích "nên làm gì": lan tỏa nội dung tích cực, giữ gìn bản sắc văn hóa, tôn trọng sự khác biệt, góp phần xây dựng môi trường số lành mạnh. Đây là một điểm rất đáng chú ý, bởi nó cho thấy sự chuyển dịch từ tư duy quản lý sang tư duy kiến tạo.

Điều quan trọng hơn, Bộ Quy tắc góp phần thay đổi cách chúng ta đánh giá "thành công" trong không gian số. Nếu trước đây, thành công thường được đo bằng lượt xem, lượt thích, mức độ lan truyền, thì nay, cần phải tính đến yếu tố "tác động xã hội". Một nội dung có thể rất phổ biến, nhưng nếu gây tổn hại đến cộng đồng, thì không thể được coi là có giá trị văn hóa. Ngược lại, những nội dung tích cực, nhân văn, dù không "viral", vẫn có ý nghĩa sâu sắc trong việc xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Từ văn bản đến văn hóa

Một bộ quy tắc chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được thực hành trong đời sống. Và để làm được điều đó, cần một hệ sinh thái triển khai đồng bộ, từ chính sách, giáo dục, truyền thông đến công nghệ.

Trước hết, truyền thông đóng vai trò then chốt. Bộ Quy tắc cần được "dịch" thành những thông điệp dễ hiểu, gần gũi, phù hợp với từng nhóm đối tượng. Không thể chỉ dừng lại ở việc phổ biến văn bản, mà cần tạo ra những chiến dịch truyền thông sáng tạo, tận dụng chính các nền tảng số để lan tỏa thông điệp về văn hóa ứng xử. Hàn Quốc là một ví dụ đáng tham khảo: bên cạnh việc phát triển công nghiệp nội dung số mạnh mẽ, nước này cũng triển khai nhiều chiến dịch truyền thông nhằm xây dựng văn hóa ứng xử trên mạng, đặc biệt trong giới trẻ.

Thứ hai, giáo dục văn hóa số cần được đưa vào nhà trường một cách hệ thống. Ở Phần Lan - quốc gia được đánh giá cao về giáo dục - kỹ năng nhận diện thông tin sai lệch và ứng xử trên mạng đã được tích hợp vào chương trình học từ sớm. Điều này giúp học sinh không chỉ sử dụng công nghệ một cách hiệu quả, mà còn có trách nhiệm với hành vi của mình trên môi trường số. Việt Nam hoàn toàn có thể học hỏi kinh nghiệm này, đặc biệt trong bối cảnh chuyển đổi số đang diễn ra mạnh mẽ trong giáo dục.

Thứ ba, các nền tảng công nghệ cần đóng vai trò tích cực hơn. Thuật toán không nên chỉ ưu tiên nội dung có khả năng thu hút, mà cần tính đến yếu tố giá trị và tác động xã hội. Các công cụ báo cáo vi phạm, kiểm duyệt nội dung, cảnh báo thông tin sai lệch cần được thiết kế minh bạch, dễ sử dụng, và phản hồi kịp thời. Liên minh châu Âu đã đi một bước xa hơn khi yêu cầu các nền tảng lớn phải chịu trách nhiệm pháp lý rõ ràng hơn với nội dung được lan truyền - một xu hướng mà nhiều quốc gia đang theo đuổi.

Cuối cùng, nhưng quan trọng nhất, vẫn là ý thức của mỗi cá nhân. Không có bộ quy tắc nào có thể thay thế được sự tự giác. Khi mỗi người hiểu rằng mỗi hành vi trên mạng đều có thể tạo ra tác động xã hội, khi mỗi lời nói được cân nhắc như trong đời sống thực, thì lúc đó Bộ Quy tắc mới thực sự "sống".

Có thể nói, Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số không chỉ là một công cụ quản lý, mà là một bước đi quan trọng trong việc xây dựng nền tảng văn hóa cho xã hội số Việt Nam. Đó là hành trình không dễ dàng, nhưng cần thiết - hành trình để công nghệ không chỉ làm thay đổi cách chúng ta sống, mà còn giúp chúng ta sống tốt đẹp hơn. Và trong hành trình ấy, mỗi người - dù là một công dân bình thường hay một người có ảnh hưởng - đều có vai trò của mình trong việc kiến tạo một không gian số văn minh, nhân văn và giàu bản sắc Việt Nam.

Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN