Man United không thể trở lại chỉ dựa trên 1 chiến thắng mà cần đánh bại mọi đối thủ còn lại để duy trì sự ổn định, trước mắt là Arsenal nhưng đây là nhiệm vụ rất khó thực hiện với đội của Carrick.
Man United không thể trở lại chỉ dựa trên 1 chiến thắng mà cần đánh bại mọi đối thủ còn lại để duy trì sự ổn định, trước mắt là Arsenal nhưng đây là nhiệm vụ rất khó thực hiện với đội của Carrick.
Quỷ đỏ không nhất định phải giành chiến thắng trước một đối thủ đang tạo ra khoảng cách lớn về trình độ với phần còn lại của Premier League. Nhưng họ nên làm điều đó để tránh rơi vào vòng xoáy của sự tự hủy diệt luôn tự tạo ra ở các mùa trước, đó là sự đối ngược giữa kì vọng và thực tế trên sân cỏ.
Tiến lên, Man United!
Man United đã nghiền nát người hàng xóm ở một trong những trận derby một chiều nhất những năm gần đây, với năng lượng, sự quyết liệt và những cầu thủ sẵn sàng mạo hiểm hướng về phía trước.
Một hệ thống bóng đá không có chỗ cho sự sợ hãi cả khi có và không có bóng, một đội hình tấn công được hỗ trợ bởi sự trở lại của Amad, sự trỗi dậy của Patrick Dorgu và sự tái hòa nhập của Kobbie Mainoo. Đó có vẻ như chính là phong cách của Man United dưới thời Sir Alex Ferguson.
Nhưng Michael Carrick đã có đủ kinh nghiệm để không bị cuốn theo kết quả của một trận đấu quan trọng, bởi sự ổn định là chìa khóa dẫn đến thành công. Nếu Man United tìm được điều đó theo cách của một đội bóng có truyền thống, họ sẽ giành lại được sự tôn trọng.
Tất nhiên, các trận đấu không giống nhau và Quỷ đỏ tuần này sẽ phải đương đầu với một đội có cấu trúc bóng đá vững chắc, có khả năng loại trừ mọi rủi ro ở thời điểm hiện tại như Arsenal. Nhưng chắc chắn, luôn có một tiêu chuẩn đối với đội của Carrick và họ cần phải đáp ứng được, đó là thách thức về mặt thể thao của Man United.
Không có gì tốt hơn việc duy trì một hệ thống mà tất cả được tin tưởng, với những cầu thủ phù hợp với vị trí. Việc đơn giản hóa những ý tưởng bóng đá là cách xử lý hoàn hảo những vấn đề hiện tại của đội chủ sân Old Trafford, hơn là làm mọi thứ phức tạp quá mức như Ruben Amorim.
Sơ đồ 4-4-2 được vận hành với sự phối hợp giữa cường độ vận động cao và phân công vai trò của các cầu thủ. Ở đó, những cầu thủ chạy cánh như Diallo và Dorgu cần vô hiệu hoá tầm ảnh hưởng của các cầu thủ tấn công của Arsenal, dồn ép họ ra hai cánh, nơi Quỷ đỏ có thể phòng ngự với số đông. Trong khi tấn công theo đúng cách truyền thống và giỏi nhất, đó là tận dụng tốc độ và sự trực diện.
Carrick có thể tiếp tục bố trí Bruno Fernandes và Bryan Mbeumo áp sát Odegaard để phong tỏa ngôi sao lớn nhất của đối thủ, trong khi họ cũng có cơ hội tiếp cận vòng cấm của đội chủ nhà nhanh nhất khi giành được bóng. Nhưng cuối cùng sẽ là câu hỏi lớn nhất và quan trọng nhất, liệu Man United có khả năng duy trì được trạng thái thi đấu cao nhất hay không?

Liệu Arsenal có kiểm soát được rủi ro chuyển trạng thái từ MU hay không, và Quỷ đỏ có trụ vững trước áp lực bóng chết của đối thủ?
Thận trọng, Arsenal!
Với Arsenal, chiến thắng không phải ở việc tạo cơ hội, mà là tận dụng các tình huống cố định và hạn chế sự nguy hiểm trong các tình huống phản công của Man United. Điều này đòi hỏi kỉ luật vị trí cao, luôn có người che chắn trung tuyến, sẵn sàng phạm lỗi chiến thuật từ xa nếu cần.
Điều mà họ vừa trình diễn một cách hoàn hảo trong trận thắng Inter (3-1) ở Champions League. Khi đại diện Italy dồn ép tìm kiếm bàn gỡ hòa, đội của Mikel Arteta kiểm soát nhịp độ trận đấu tối đa. Khả năng tổ chức tốt của họ không chỉ hạn chế các cơ hội của đối thủ mà còn mở ra các tình huống phản công nguy hiểm.
Khả năng thống trị của đội bóng thủ đô London được thể hiện ở tuyến giữa và hàng phòng ngự, điều đó phản ánh rõ một tập thể ngày càng tự tin hơn trong mỗi trận đấu lớn. Có một sự khác biệt rất lớn giữa 2 đội, đó là Arsenal có lợi thế về cấu trúc và một nền tảng ổn định hiếm thấy ở Premier League.
Họ không chỉ nằm trong nhóm đầu về tỉ lệ kiểm soát bóng, mà quan trọng hơn, là đội tạo ra giá trị bàn thắng cao trên mỗi pha dứt điểm, dù có thể không tạo ra số bàn thắng kì vọng ở các tình huống mở cao (chỉ khoảng 0,28 bàn). Các cú sút trúng đích của Arsenal mùa này mang lại lượng bàn thắng kì vọng cao hơn mức trung bình của giải (1,21).
Điều này cho thấy cấu trúc của Arsenal tập trung vào tấn công có mục tiêu, vào các khu vực trọng yếu, khai thác nhanh điểm yếu và khoảng trống trong hệ thống phòng ngự của đối thủ, cũng như chú trọng các pha phối hợp cuối cùng trong vòng cấm, nơi xác suất ghi bàn cao hơn.
Tuy nhiên, chính cấu trúc chặt chẽ đó cũng kéo theo rủi ro. Arsenal không phải đội để thủng lưới nhiều từ phản công, nhưng mỗi khi để đối thủ phản công thành công, số bàn thua của họ phải nhận ở mức cao (0,44 bàn).
Trận đấu này sẽ không được quyết định bởi việc đội của Arteta cầm bóng nhiều hơn, mà bởi họ sẽ không mắc sai lầm về cấu trúc ở những khoảnh khắc then chốt trước MU.
Nhật Minh