“Bát phố” với Nguyễn Bảo Sinh là ra phố ngắm “gió thổi mây bay”, ngắm cả con người, nhưng chính xác hơn là không vì mục đích gì cả. Tùy duyên và vô nguyện là bát phố. Đi học, đi làm, đi chơi với người yêu… đều không được tính là bát phố.
(Thethaovanhoa.vn) - "Bát phố" với Nguyễn Bảo Sinh là ra phố ngắm "gió thổi mây bay", ngắm cả con người, nhưng chính xác hơn là không vì mục đích gì cả. Tùy duyên và vô nguyện là bát phố. Đi học, đi làm, đi chơi với người yêu… đều không được tính là bát phố.
"Bát phố" với Nguyễn Bảo Sinh là ra phố ngắm "gió thổi mây bay", ngắm cả con người, nhưng chính xác hơn là không vì mục đích gì cả. Tùy duyên và vô nguyện là bát phố. Đi học, đi làm, đi chơi với người yêu… đều không được tính là bát phố.
"Bát phố lại là kẻ đi chậm nhất Hà Nội" – Nguyễn Bảo Sinh viết có phần cường điệu. Nhưng với người bát phố, cần hiểu "chậm" ở đây có nghĩa là "thư thái". Vì đi không mục đích, người ta có thể dừng lại ở bất cứ đâu.
Bởi vậy, bát phố nghe có vẻ dễ nhưng lại chẳng dễ. Đó thường là "người ở Hà Nội từ 5 đời trở lên. Ông bát phố, bố bát phố, con bát phố, cháu bát phố… thường đi quanh bờ hồ Hoàn Kiếm".
"Người Sài Gòn không có thú chơi bát phố. Gặp nhau là phải có việc, thấp nhất là việc ẩm thực, kéo nhau vào quán xá lu bù. Đến chơi nhà người Sài Gòn mà ta đến 3 buổi, nói không có mục đích gì thì người ta cho là mình hâm" – tác giả viết.
"Ngay đến anh xe ôm Hà Nội cũng khác hẳn anh xe ôm Sài Gòn. Sau cuốc xe, anh Sài Gòn lau chùi đồ nghề, lấy bạt phủ lên xe máy rồi vào quán nhậu lu bù. Còn xe ôm Hà Nội, sau chuyến hàng là xúm lại bàn toàn chuyện đầu Ngô mình Sở".
PV