Giữa thời kinh tế khó khăn, do thu nhập cũng thuộc loại bình bình nên mọi khoản chi tiêu của gia đình tôi đều phải cắt giảm tối đa, đặc biệt là tiết kiệm điện, nước.
Giữa thời kinh tế khó khăn, do thu nhập cũng thuộc loại bình bình nên mọi khoản chi tiêu của gia đình tôi đều phải cắt giảm tối đa, đặc biệt là tiết kiệm điện, nước.
Tuy vậy, cắt khoản nào thì cắt nhưng với khoản chi hơn 100.000 đồng mỗi tháng dành cho việc mua giày, mua cầu, mua vợt… tôi vẫn cứ phải giữ nguyên. Bởi đây là khoản chi tối thiểu để cả nhà tôi có thể chơi cầu lông vào các buổi sáng. Nghe có vẻ hơi phi lý, nhưng với kinh nghiệm hơn 2 năm, tôi thấy đây cũng là cách… tiết kiệm rất tốt.
Thật vậy, trước đây, với độ tuổi U50, sức khỏe của vợ chồng tôi bắt đầu có dấu hiệu giảm sút. Hôm nào trời đẹp thì còn đỡ, hôm nào trái gió trở trời nếu đầu không nhức thì mũi cũng hắt hơi liên hồi. Xui rủi, nếu đang đi mà trúng nắng trúng mưa thì thế nào cũng ho, cảm sốt. Lúc ấy, nhẹ thì cũng phải uống vài ba viên thuốc, nặng thì phải nghỉ làm vài hôm, còn nặng hơn nữa thì ắt phải đi khám tại các bệnh viện. Tính đi tính lại, tháng hơn bù tháng kém, bình quân mỗi tháng nhà tôi tốn không dưới 300.000 đồng cho các khoản chi thuốc men.