Ngày trước ở thôn quê, bọn trẻ nít chúng tôi bị cuốn hút bởi giống chim trau trảu. Một loài chim tuy sống ở hang, nhưng lại có những đường bay cực kỳ ngoạn mục. Chúng tôi gọi bọn chim trau trảu là những phi cơ tí hon.
(TT&VH) - Ngày trước ở thôn quê, bọn trẻ nít chúng tôi bị cuốn hút bởi giống chim trau trảu. Một loài chim tuy sống ở hang, nhưng lại có những đường bay cực kỳ ngoạn mục. Chúng tôi gọi bọn chim trau trảu là những phi cơ tí hon.
1. Một sáng đẹp trời, có một chú chuồn chuồn ớt đang bay lượn trên khóm hoa mẫu đơn. Quả là một quang cảnh ngoạn mục và thanh bình. Chú chuồn chuồn ớt đang rối ren mời gọi trong mắt thèm thuồng của bọn trẻ chúng tôi đã ngừng chơi đùa. Bọn trẻ mong chú chuồn chuồn đậu yên một chỗ, để có dịp nín thở, căng mắt, bò lết, và rón rén thò tay bắt… Nhưng rất đột ngột, một vệt màu xanh từ trời cao lao xuống như tên bắn. Chú chuồn chuồn ớt bỗng nhiên biến mất. Bọ trẻ há hốc mồm. Lúc ấy, bọn trẻ chúng tôi ngước mắt lên trời, dõi theo cái vệt xanh lân tinh tài tình ấy. Cái vệt xanh có tốc độ kinh hồn ấy chính là con chim trau trảu. Ừ, hắn đã gắp mất chú chuồn chuồn ớt của bọn trẻ chúng tôi, mang vút lên trời cao.
2. Ngay lúc ấy, từ trời cao, chim trau trảu thả rơi chú chuồn chuồn bay tự do. Chú chuồn chuồn ớt vẫn sống đấy. Chú ta bay những đường bay hoảng loạn để thoát thân. Thoát được không? Không. Không đời nào. Chú ta đang hưởng chút đặc ân tự do vẫy vùng trước khi chết mà thôi. Lúc này, phi cơ trau trảu tí hon đã vút thẳng lên không trung xanh thẳm, cao đến nỗi chỉ còn là một dấu chấm nhỏ nhoi. Nhỏ nhoi như vết bút bi chấm vào tờ giấy nền trời.
Nhìn chú chuồn chuồn ớt rối loạn cố lao nhanh xuống mặt đất. Bọn trẻ nít chúng tôi đột nhiên trong mỗi đứa chứa hai con người trái ngược. Lúc thì lo lắng, vung tay la toáng lên: “Cố lên. Cố lên chuồn chuồn ớt. Bay đến đây nào. Có bọn tao, thằng trau trảu không dám đến. Nhanh lên. Cố lên”. Lúc lại hăng hái, dài cổ rống lên: “Trau trảu đâu? Máy bay đâu? Nhanh lên. Nhanh lên. Chuồn chuồn sắp trốn rồi. Nhanh lên nào, trau trảu đâu. Nhanh lên”. Thật tuyệt vời, cũng cái thằng trẻ nhỏ ấy, cùng lúc theo phe chuồn chuồn và cả theo phe chim trau trảu.
Lúc bấy giờ, chú chuồn chuồn đã bay xuống gần nọc cây rơm. Lúc ấy, tâm trạng chúng tôi thật kỳ lạ, vừa lo sợ vừa mừng vui. Tất cả lo sợ và mừng vui ấy đều vùi trong sự căng thẳng cực kỳ. Thật tài tình, ngay đúng giây phút này, chim trau trảu từ trời cao, dường như có đôi mắt ra-đa thấy xa vạn dặm, hắn lao xuống với tốc độ đạn bắn. Bằng cú lách nghiêng tuyệt vời cùng độ chính xác tuyệt đối, hắn gắp ngay chú chuồn chuồn vút lại lên trời cao xanh thẳm. Bọn trẻ con chúng tôi lại trố mắt nhìn theo thán phục. Lúc này, hắn lại thả rơi chú chuồn chuồn bay tự do một lần nữa. Chú chuồn chuồn được hưởng tự do hoảng loạn một lần nữa. Chim trau trảu quả là đẹp nhưng nguy hiểm. Nhìn chú chuồn chuồn nhỏ nhoi, lảo đảo như một con kiến sắp bị hốt đi trong gió, bọn trẻ chúng tôi dù phe nào, cũng đều phục sát đất chiếc phi cơ trau trảu tí hon màu xanh lân tinh ấy.
3. Cứ thế cứ thế, khoảng trời bao la dường như của riêng cho giống chim trau trảu. Hắn trổ tài biểu diễn những đường bay tuyệt kỹ đùa giỡn với con mồi. Hắn đùa giỡn đến khi nào con mồi tang thương chết đi, chim trau trảu kia mới xơi. Đó là một nghệ thuật ẩm thực hiểm ác. Sự sợ hãi, sự hoảng loạn, sự khuất phục của thức ăn, đó phải chăng chính là gia vị của bọn chim trau trảu?
Ngô Phan Lưu