thethaovanhoa.vn

Ký ức vẫn tiềm sinh

01/11/2011 15:45 GMT+7

Lúc trước nơi thôn làng tôi ở, ai cũng gọi con cóc là con cóc cọt. Tôi nay đã già, cũng vẫn còn gọi như thế. Kể ra tôi cũng bền vững thật. Hễ “cóc” là phải có “cọt” liền kề. Cái miệng nó quen rồi...

(TT&VH) - Lúc trước nơi thôn làng tôi ở, ai cũng gọi con cóc là con cóc cọt. Tôi nay đã già, cũng vẫn còn gọi như thế. Kể ra tôi cũng bền vững thật. Hễ “cóc” là phải có “cọt” liền kề. Cái miệng nó quen rồi... 

1. Nhớ hồi còn tuổi nhỏ, những lúc tôi bị bịnh cảm, bà nội thường bắt con cóc cọt cào ban cho tôi. Lần đầu tiên tôi hoảng lắm, nhưng không có việc gì xảy ra. Mình mẩy tôi vẫn không bị lây mụn cóc cọt.

Bà nội xỏ tay vào bao bóng, chui vào gầm giường bắt ngay con cóc cọt đang ngồi uy nghi ở đó. Giỏi thật, ở dưới gầm giường mà vẫn cứ ngồi uy nghi.

Cũng có khi bà nội xăm xăm ra vườn, lật cái chậu vỡ, tóm ngay con cóc cọt cũng đang ngồi uy nghi ở đó. Bà nội luôn biết đích xác con cóc cọt ngồi ở đâu trong phạm vi vườn tược nhà mình. Biết chính xác, không sai bao giờ.

Tiếp theo, bà áp bụng cóc cọt vào ngực tôi mà cào sàn sạt. Sàn sạt, sàn sạt. Và cứ thế sàn sạt. Bụng nó nhám lắm, chỉ một lát là ngực tôi nổi đầy ban đỏ. Tôi nằm ngửa, chồm đầu, liếc mắt nhìn xuống, thấy con cóc cọt trợn trừng đôi mắt như muốn phóng tròng ra ngoài, lườm lườm nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Miệng chú ta ngậm cứng, quai hàm bạnh ra, nghị lực cùng mình, thần thái uy nghi hung hãn, tràn trề can đảm chịu đựng, không hề hé răng kêu than một tiếng.

Cào ban ở ngực xong, bà nội tiếp tục cào ban ở lưng tôi. Cũng chỉ lát sau, lưng tôi nổi đầy ban đỏ. Cả thân thể tôi bỗng nhẹ hẳn. Khoẻ khoắn lạ thường. Bệnh cảm dường như cũng sợ con cóc cọt mà chạy đi đâu mất.

Cào ban xong, bà nội thả cóc cọt xuống đất. Nó kiệt sức không lết vào gầm giường nổi. Bà lại phải tóm nó đút vào gầm giường chỗ cũ, để dành lần sau tôi bị bịnh mà dùng tiếp. Quả thật, con cóc cọt không chết và cũng không đi ở chỗ khác. Nó kiếm ăn lung tung nhưng rồi lại về ngồi đấy, uy nghi dưới gầm giường, để chờ tôi bịnh nữa mà chữa trị. Xin cảm ơn và biết ơn chú cóc cọt nhiều lắm. 

2. Bụi cốt toái bổ tôi trồng lâu năm trên mấy khối đá san hô, nay đã bò ngoằn ngoèo, chồng chất lên nhau tạo thành những hang động tuyệt vời. Trong những hang động ấy, cóc cọt ở khá nhiều. Quả thật, đó là chỗ lý tưởng cho chúng trú ngụ sinh con đẻ cái.

Có buổi chiều xẩm, tôi thấy trong những hang động ấy nhảy ra có đến chục con cóc cọt, to có nhỏ có. Dường như đây là một đại gia đình. Tôi trìu mến nhìn chúng đang ngồi lổn nhổn nơi bờ sân. Trông chúng ngộ nghĩnh dễ thương làm sao. Đột nhiên tôi cảm thấy buồn buồn.

Cóc cọt vẫn còn đấy, nhưng bà nội đã không còn. Việc cào ban không xảy ra. Đã năm chục năm nay, mỗi lần bị cảm tôi phải dùng thuốc Tây.

Trời gần hoàng hôn. Và nỗi buồn nhớ này vẫn còn chập chờn, luẩn quẩn trên bầy cóc cọt sắp nhòa vào đêm đen...

Ngô Phan Lưu

Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN