Đa số các anh “trở thu” ấy là đàn ông độc thân, vẫn còn căn phòng trống trong tim để mùa thu quay trở về sẽ xin ở.
Tôi tập trung hết mình vào những điều thường làm tôi bực mình – tiếng còi, taxi lừa, các em trẻ đẹp không biết mình muốn gì – và hy vọng từ đó sẽ lấy lại cảm giác chán đời vốn là niềm thoải mái của cuộc sống. Nhưng không được. Tôi càng tập trung vào tiếng còi càng thấy nó dễ thương (khi về nước chắc tôi nhớ lắm đây!). Taxi mua đường là tôi mở cửa sổ, ngắm cảnh. Mà tại sao các em trẻ đẹp phải biết họ muốn gì? Không biết thì các ông già xấu sẽ biết hộ. Thế mới vui chứ! Bạn bè thật tuyệt, Hà Nội thật đẹp, cuộc sống thật hay.

Cảm giác yêu đời kéo dài hơn hai tuần khiến tôi phải tâm sự với mấy người bạn thân, là người Nam, cũng ba mấy tuổi, cũng chưa vợ, cũng tâm hồn nghệ thuật. Tao cảm giác như kiểu đang phê ấy, tôi nói. Tao cảm giác như kiểu là bóng bay trong gió ấy. Tao vui lắm mày ạ. Tao không còn là tao. Tao cũng thế, các bạn ấy trả lời từng đứa một. Bắt đầu từ cách đây một tháng. Bắt đầu từ cách đây hai tháng. Bắt đầu từ thời gian mới gần đây thôi nhưng nói thật với mày: “Tao thực sự yêu cuộc sống này”. Có thể đó là chuyện tình cờ. Nhưng biết đâu có nhiều người đàn ông ba mấy tuổi khác cũng đang được gió phê phê này cuốn đi – miễn là bóng bay của họ chưa bị một em trẻ đẹp buộc vào xe đạp, mang về nhà.
Tiếng Việt có từ “hồi xuân”, là hiện tượng người phụ nữ ở tuổi mãn kinh như được tiếp thêm sức mạnh mới, ham muốn tình dục bỗng nhiên trỗi dậy và còn mạnh mẽ hơn cả thời trẻ. Tưởng hết nhưng vẫn còn. Rất là vẫn còn! Có lẽ với trường hợp của tôi và bạn bè tôi thì dùng từ “hồi xuân” hơi mạnh. Các cô hồi xuân đang lấy lại cảm giác từ cách bây giờ hơn 30 năm – không phải chỉ lấy lại mà còn phát triển thêm. Bọn trai ế như tôi đang lấy lại cảm giác cách đây mười mấy năm, không phát triển thêm mà thưởng thức lại – đọc lại cuốn tiểu thuyết lần hai. “Hồi phục” nghe lớn lao quá. Bọn tôi đang trở lại thôi. Nhẹ nhàng trở lại!