Buổi chiều 2/5/2008, sân Vĩnh Long đông nghẹt người. Không phải sự hấp dẫn của giải đấu hạng Nhì làm người ta phải bỏ việc chợ búa, đồng áng để ùn ùn đến xem. Tất cả vì một tiếng sét khủng khiếp.
(TT&VH) - Buổi chiều 2/5/2008, sân Vĩnh Long đông nghẹt người. Không phải sự hấp dẫn của giải đấu hạng Nhì làm người ta phải bỏ việc chợ búa, đồng áng để ùn ùn đến xem. Tất cả vì một tiếng sét khủng khiếp. Rồi người ta ghé tai nhau chuyện chàng cầu thủ trẻ người Trà Vinh đang nằm bất động trên sân. Và người ta đã nghĩ đến cái chết…
Giấc mơ sân cỏ, số 3 và phút 13!
Gặp mẹ của Thanh Trường 3 năm sau tai nạn của chàng cầu thủ bất hạnh, tiếng sét vẫn còn ám ảnh bà Lê Thị Anh, mẹ Trường. Bà Anh bảo rằng, kể từ khi chạy xuôi chạy ngược lo cho Trường, bà đâm ra lẩn thẩn, cứ như chính mình bị sét đánh, chứ không phải là cậu con út đáng thương đang ngô nghê đánh vần từ chữ cái cùng đám con nít ở trường làng kia.
“Sinh nghề tử nghiệp”, song có đến nằm mơ cũng chẳng ai nghĩ chàng trai hiền lành quê Trà Vinh ấy lại gặp phải tai nạn hi hữu nhưng để lại một nỗi mất mát quá lớn cho chính anh và gia đình bé nhỏ của mình.
3 năm tròn sau cái buổi chiều định mệnh, nước mắt đã thôi không còn rơi lã chã trên đôi má đã hõm sâu, nhưng nỗi đau thì vẫn còn đó, trĩu nặng trên gương mặt người mẹ nghèo khốn khổ ấy. Vẫn biết “trời kêu ai người nấy dạ, cái số nó đã thế thì đành chịu”, song chẳng ít lần người mẹ ấy tự dằn vặt lòng: Giá ngày xưa Thanh Trường không có mặt trên sân, giá Thanh Trường không tham gia trận đấu, giá như Trường chưa bao giờ là cầu thủ…

Thực ra, giấc mơ sân cỏ với Trường sẽ không thể trở thành sự thật nếu không có thầy Lương Trung Minh. Ngày ấy, Trường vừa tốt nghiệp cấp ba, có đi đá một số giải trong tỉnh và tình cờ “lọt mắt xanh” của HLV Lương Trung Minh khi đó đang làm việc cho đội Đá Mỹ Nghệ Sài Gòn. Ông Minh lân la dò hỏi và đã đến tận nhà để “xin” cho bằng được chàng trai trẻ có đôi mắt sáng và nụ cười hiền lành ấy về đội. Đang lúc gia đình lâm vào túng thiếu, người chị gái của Trường học xong cấp 3 cũng đã xin mẹ lên Sài Gòn kiếm việc phụ giúp gia đình, vợ chồng bà Anh đồng ý để cậu con út theo chân người thầy tốt bụng rong ruổi trên hành trình bóng đá.
Không được đào tạo bài bản, nhưng Trường có kỹ thuật tốt, lại đá bóng với một niềm hăng say thực sự, nên đồng nghiệp và các thầy ai cũng quý mến. Mọi thứ tưởng chừng sẽ nở hoa với số 3 của CLB Nguyễn Hoàng Kiên Giang khi anh đang trên đà đỉnh cao phong độ, song, cuộc đời không ai đoán được chữ ngờ. Cho đến nay, tiếng sét xé trời vào đúng phút thứ 13 ấy đã lùi xa 3 năm, mà mọi ngỡ ngàng như vẫn còn đó trên gương mặt ngơ ngác đến ngây dại của chàng trai 29 tuổi.
5 năm thi đấu cho tỉnh nhà, mấy mùa ở Đá Mỹ Nghệ Sài Gòn, và dừng lại ở Nguyễn Hoàng Kiên Giang vào đúng cái buổi chiều định mệnh, sự nghiệp bóng đá với Thanh Trường quá ngắn ngủi để hạnh phúc, nhưng lại quá dài cho những đớn đau và mất mát.
Trở về vạch xuất phát
8 tháng trời chạy khắp Sài Gòn, chuyển viện không biết bao nhiêu lần, ai bày cho phương thuốc gì cũng đã làm, khổ cực không để đâu cho hết, song Trường vẫn cứ ngơ ngác như vừa được sinh ra lần nữa. Bà Anh thắt ruột, nuốt nước mắt, chỉ còn biết đưa con trai về quê chăm sóc, với hy vọng mãnh liệt rằng một ngày nào đó, anh sẽ nhớ lại tất cả.
Biết con mê bóng đá, bà Anh nghĩ ra cách để con tiếp xúc nhiều hơn với môi trường cũ. Ngày nắng cũng như ngày mưa, người dân huyện Tiểu Cần, xã Trà Vinh đã quen với hình ảnh người mẹ chở cậu con trai ngây ngô 2 tuần một lần từ nhà lên tận thị xã Trà Vinh để xem bóng đá. Mỗi lần cậu út vô tình nhớ ra một cái tên nào đó, dù chỉ là tên những cầu thủ nước ngoài nào đó mà có khi cả đời bà chẳng biết mặt nghe tên, song, bà vui ra mặt. “Nó hay lắm nhá. Tên các cầu thủ gì nước ngoài mà nó nhớ đấy. Nó biết tên đội này đội kia, HLV này HLV nọ”, vừa “khoe” chiến tích của con, người mẹ nghèo vừa rơm rớm nước mắt.

Bà Lê Thị Anh, mẹ Trường, nhận tiền hỗ trợ của VFF. Ảnh: VFF
“Tôi đã tập quen với việc không nhìn vào gia đình người ta con cháu đề huề, để bớt thấy đau. Ngày trước, thằng Trường nó là đứa có hiếu, nó biết thương người lắm, nên Trời mới cho nó sống, giờ phải biết quý cái sự sống ấy. Vợ chồng tôi ngày đêm vái trời mong nó tỉnh lại thôi”, bà Anh bộc bạch.
Sau nỗi đau định mệnh
Giờ đây, Thanh Trường đã có thể tự đi lại trong nhà, tự ăn uống và tự làm vệ sinh cá nhân, tự trả lời được những câu hỏi đơn giản nhất dành cho một đứa trẻ. Bác sỹ cũng cho biết khả năng hồi phục của anh là có thể. Nhưng để mất đi ánh mắt vô hồn ấy, mất đi những cơn động kinh co giật đeo bám anh suốt 3 năm trời qua, và có thể nhiều ngày sau nữa, thời gian không chỉ còn tính bằng năm, bằng tháng. Đó là nỗi đau của cả một đời người.
Nhìn chồng báo bà Anh cất tươm tất trong tủ, với ước mơ giản dị “chờ thằng Trường nó tỉnh lại rồi nó đọc” mà nghe nhói trong lòng. Mùa tựu trường này, Thanh Trường sẽ đi học lại lớp một. Lẫn trong đám học sinh bé tí, sẽ là một anh chàng cao lớn, ngơ ngác đang cố gắng nhớ dần lại từng tí một với một nỗ lực phi thường, nhớ lại từng cách phát âm, ghép chữ, cách đọc vần. Và rồi, biết đâu đấy, một ngày nào đó, anh sẽ ngồi đọc lại chính những bài báo về anh mà người mẹ khốn khổ đã luôn cất giữ.
Âu cũng chỉ còn biết đợi chờ số phận gọi tên Thanh Trường một lần nữa mà thôi.
Nguyễn Vân
Ở phút 13 của trận đấu giữa Vĩnh Long gặp Nguyễn Hoàng Kiên Giang thuộc giải bóng đá hạng Nhì QG diễn ra ngày 2/5/2008 trên sân Vĩnh Long, tia sét bất ngờ đánh xuống sân đã khiến 2 cầu thủ Trần Thanh Trường (Nguyễn Hoàng Kiên Giang) và Phạm Dư Thiên Chương (Vĩnh Long) bị thương phải đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Vĩnh Long, trong đó Trần Thanh Trường là người bị tai nạn nặng nhất, khi bị ngừng tim và thiếu ôxy não một thời gian dài... Khi ấy, trận đấu cũng phải dừng lại vì trọng tài chính Trương Quang Tuấn bị ù tai, tê chân vì ảnh hưởng của tia sét. Lúc được đưa vào bệnh viện, thương thế mà Thiên Chương gặp phải chỉ ở mức độ nhẹ, còn Thanh Trường phải thở oxy trong trạng thái tay chân tê liệt, tím xanh và sau hơn nửa giờ liền cấp cứu, nhịp tim, mạch của Thanh Trường mới được hồi phục trở lại. Tuy nhiên, trong khi các cầu thủ tham dự trận cầu định mệnh đó hầu hết đều có thể quay lại sân cỏ thì tình trạng sức khoẻ của Trường cứ mỗi ngày một xấu đi, cho dù các bác sĩ và gia đình đã tận tình chạy chữa. Trong thời gian đầu, Trường bị run chân tay như người bị di chứng bại liệt nên đi lại phải có người dìu từng bước hoặc phải vịn bám vào tường và không thể tự làm công việc vệ sinh cá nhân. Kinh khủng hơn nữa, Trường còn bị mất hoàn toàn trí nhớ, không nhận ra người thân và không nhớ được mặt chữ, dù đã từng tốt nghiệp cấp 3 trước khi đi đá bóng chuyên nghiệp. Ngay sau khi xảy ra tai nạn bất ngờ này, VFF đã hỗ trợ 2 triệu đồng đối với Trần Thanh Trường và 1 triệu đồng đối với Phạm Dư Thiên Chương. Như tin TT&VH đã đưa, ngày 8/8 vừa qua, tại văn phòng phía Nam, thay mặt lãnh đạo VFF, phó TTK VFF Nguyễn Hữu Bàng đã trao tặng số tiền 15 triệu đồng cho bà Lê Thị Anh, mẹ Trường, để hỗ trợ gia đình tiếp tục điều trị cho Trần Thanh Trường. |