Quyết định lấy trận đấu giữa ĐTVN với Macau trong khuôn khổ vòng loại World Cup 2014 để “thử tay” thay vì Olympic Việt Nam với Saudi Arabia có thể xem là lựa chọn sáng suốt của HLV Falko Goetz.
(TT&VH Cuối tuần) - Quyết định lấy trận đấu giữa đội tuyển quốc gia với Macau trong khuôn khổ vòng loại World Cup 2014 để “thử tay” thay vì đội tuyển Olympic Việt Nam với Saudi Arabia có thể xem là lựa chọn sáng suốt của huấn luyện viên Falko Goetz trong bối cảnh vị thuyền trưởng mới cần một chiến thắng trong ngày ra mắt.
Tuy nhiên, ông Goetz có lẽ cũng đã sớm ý thức được ý nghĩa quan trọng của SEA Games 26, không chỉ đối với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF), mà cả với người hâm mộ.
Chiếc huy chương Vàng trên đất Indonesia sẽ là sự đảm bảo chắc chắn cho bản hợp đồng 2 năm của nhà cầm quân người Đức được thực hiện tới ngày đáo hạn. So với đội tuyển Olympic, đội tuyển quốc gia rõ ràng là dễ thở hơn khi chỉ phải gặp đối thủ dưới cơ như Macau. Đây cũng là một phần lý do khiến VFF không chấp thuận yêu cầu do ông Goetz đặt ra, là phải có treo thưởng cho cá nhân ông nếu đội tuyển quốc gia giành chiến thắng ở trận này, bên cạnh vấn đề “tập quán”.
VFF chưa bao giờ có tiền lệ treo thưởng cho huấn luyện viên như cách ông Goetz đòi hỏi. Chiến thắng trong ngày ra mắt luôn được nhìn nhận như một tín hiệu tốt đối với một “triều đại” mới. Và việc cầm đội tuyển quốc gia thi đấu trên sân Thống Nhất trước Macau đã rõ là ít rủi ro hơn với việc dẫn đội Olympic sang sân của đối thủ mạnh như Saudi Arabia. Có lẽ là không hoàn toàn vô tình khi chiếc áo VFF trao cho Goetz lại mang số 8. Con số của sự may mắn. Goetz cũng là nhà cầm quân ngoại thứ 8 ngồi lên chiếc ghế huấn luyện viên đội tuyển quốc gia.
![]() Với việc ông Falko Goetz chính thức được VFF lựa chọn, các huấn luyện viên nội lại phải chờ thêm thời gian để có cơ hội dẫn dắt đội tuyển Việt Nam |
Buổi họp báo ra mắt tân huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia của VFF, dù thu hút vài chục phóng viên của đầy đủ các cơ quan truyền thông hàng đầu nhưng vẫn không giấu được không khí có phần tẻ nhạt. Cả hỏi, cả trả lời chỉ vỏn vẹn trong vòng chừng 30 phút. Người ta đã sớm biết Goetz sẽ được chọn từ cách đấy hơn cả tháng. Mọi góc cạnh trong sự nghiệp, từ thành tích huấn luyện tới cá tính con người của Goetz đã được đem ra phân tích, mổ xẻ.
Còn một lý do khác, có lẽ sẽ ít người chú ý hơn, là sự vắng mặt của Phó chủ tịch Lê Hùng Dũng, người vốn dĩ cũng được xem như nhà thiết kế các bản hợp đồng trước đó của VFF với các đời thầy ngoại, như Afred Riedl hay Henrique Calisto, nên đã chắc là nắm rõ rất nhiều những góc khuất hay chuyện tế nhị đằng sau mỗi cuộc đàm phán. Hoặc thành công, hoặc thất bại. Trong cuộc tuyển chọn của VFF, ông Dũng thiên về phương án chọn huấn luyện viên nội, với quan điểm đã đến lúc bóng đá Việt Nam cần hướng tới sự phát triển lâu dài. Một đội tuyển Việt Nam của người Việt Nam, như nhiều người đã nhắc tới.
Chiến thắng của ông Falko Goetz, như thế, có thể xem như thắng lợi của những người theo xu hướng hướng ngoại. Và cũng vì vậy, những ai đang nuôi giấc mơ một ngày được thấy đội tuyển quốc gia thi đấu dưới sự chỉ đạo của một huấn luyện viên người Việt sẽ còn phải chờ đợi, ít nhất là thêm 1 năm nữa (sẽ là 2 năm nếu ông Goetz vượt qua được bài kiểm tra ở SEA Games 26). Trong lúc đợi tới thời điểm đó, thì trước mắt có lẽ đành tạm chấp nhận với những mục tiêu trong ngắn hạn và trông đợi vào những gì Goetz sắp đem lại cho bóng đá Việt Nam. Ông Goetz đã ít nhiều ghi điểm trong mắt các cổ động viên và giới truyền thông Việt Nam, ở vẻ ngoài nam tính và dễ gần.
Trở lại với 2 trận đấu sắp tới của đội tuyển quốc gia và Olympic Việt Nam trong khuôn khổ vòng loại World Cup 2014 và Olympic London 2012, ông Goetz, như đã nói ở trên, dù kinh nghiệm về bóng đá Việt Nam và Đông Nam Á gần như mới tinh, chắc hẳn cũng thừa hiểu đâu là nhiệm vụ thiết thân đối với sự nghiệp của mình ở khu vực vốn được mệnh danh là vùng trũng của bóng đá thế giới. Đào tạo, phát triển bóng đá trẻ chỉ là một khái niệm không rõ ràng, khi ngay bản thân VFF cũng chưa vạch ra được một lộ trình cho mục tiêu nào cụ thể trong dài hạn. Nên thế, đầu tiên phải là SEA Games 26 với Olympic Việt Nam.
Vĩnh Xuân