Làm sao để vừa bảo tồn vốn cổ, vừa bảo đảm quyền lợi của người dân? Nhìn từ câu chuyện “Làng cổ Đường Lâm... lâm nạn” và “Phố cổ... bị treo”, nhiều chuyên gia đã đóng góp những ý kiến tâm huyết.
![]() Cùng với các chuyên gia Việt Nam và Nhật Bản tham gia trùng tu di tích, một cư dân làng cổ Đường Lâm vui vẻ cọ rửa từng cây cột, vì kèo nhà mình - Ảnh: Diệu Tâm |
TS Ngô Kiều Oanh: Người dân phải thấy được lợi ích Là người đã tìm hiểu, nghiên cứu, quy hoạch và tâm huyết gửi đến các cơ quan chức năng nhiều kiến nghị về phương pháp bảo tồn làng Việt cổ Đường Lâm từ hơn 20 năm trước, TS Ngô Kiều Oanh (nguyên chủ nhiệm chương trình Quy hoạch vùng và tài nguyên môi trường, Viện Khoa học công nghệ Việt Nam) cho rằng: Phải có đất để giãn dân và tất cả người dân đều thấy được và nhận được dù ít hay nhiều lợi ích kinh tế, tinh thần trong làm du lịch nhà cổ, rồi tự họ bảo vệ nhà cổ của mình, chính quyền không cần can thiệp sâu, giống ở Hội An người ta đã làm. Vừa rồi khi khởi xướng hướng du lịch nông nghiệp, thăm lại thôn Mông Phụ, chúng tôi đã thấy nhiều công ty đưa khách quốc tế vào ăn, ở tại một số nhà cổ, có công ty đầu tư cả trăm triệu đồng vào nhà truyền thống của người Đường Lâm để làm du lịch homestay (du khách ở cùng gia đình một số ngày) hoặc tổ chức du lịch học đường, du lịch tâm linh với các chủ trương từ Hà Nội. Đó là một sự đi tiếp bước nữa đầy hứa hẹn và khả thi để bảo vệ làng cổ thông qua các hoạt động du lịch. Thêm vào đó, cần nhanh chóng phục hồi phát triển lên mức thương hiệu và hàng hóa các sản vật của Đường Lâm như kẹo dồi, kẹo vừng, gà Mía, tương truyền thống... Cần tổ chức quản lý về việc thu - chi tiền thế nào cho đàng hoàng, sáng rõ trước dân. Phải hiểu di sản là tài sản, niềm tự hào, nền văn hóa của chính người dân sở tại chứ không phải của ai khác. Kỷ cương phép nước phải giữ (ví như không cho xây nhà cao tầng), nhưng cũng phải mở lối thoát cho dân, hỗ trợ, đối thoại, giãn dân để bà con có thể sống được. Nguồn lợi từ bán vé và làm du lịch làng cổ không thể chỉ rơi vào tay vài gia đình, vài cá nhân, mà phải lan tỏa đến các gia đình khác trong làng. Bảo tồn làng cổ nguyên tắc chính cần dựa trên lợi ích của từng nông hộ. GS.TS.KTS Hoàng Đạo Kính: Bảo tồn phải song hành cùng phát triển Phố cổ, làng cổ nói chung, theo tôi chỉ nên đặt vấn đề là di sản chứ không nên đặt vấn đề là di tích như hiện nay. Bởi vì di tích là đối tượng của bảo tồn nguyên trạng và mọi sự trùng tu cũng chỉ nhằm mục đích bảo lưu cái gốc, không thể bị thay thế. Các cấu trúc phố cổ, làng cổ cần phải được xem là di sản đô thị hay di sản kiến trúc nông thôn. Vì khái niệm này bao quát hơn, “mềm” hơn, gồm cả những di tích, những thành phần kiến trúc cũ và mới đang phục vụ cuộc sống hôm nay, là “cơ thể” đang phát triển... Bởi vì di sản chứa đựng trong mình những giá trị của truyền thống, của lịch sử văn hóa, đồng thời là những nơi mà con người đang sinh sống thì ít nhất phải đặt vấn đề bảo tồn song hành cùng phát triển chứ không thể lấy cái nọ đối chọi với cái kia. Phải lấy công tác cải tạo thích ứng làm cầu nối từ bảo tồn sang phát triển. Trong ứng xử với một khu di sản cũng phải đánh giá cho đúng những gì tạo thành di sản, cấu trúc di sản, phải xác định phần “cứng” và phần “mềm”, phần nào cần bảo tồn, phần nào cần cải tạo, phần nào được phát triển... Không thể đặt vấn đề bảo tồn một ngôi nhà ở phố cổ Bao Vinh, Gia Hội như bảo tồn điện Long An hay điện Thái Hòa được! Bảo tồn trong sự phát triển tiếp nối là xu hướng hiện đại của thế giới. |