Người ta chứng kiến, trong cuộc sống, thi sĩ Bùi Giáng thỉnh thoảng có những hành vi, sinh hoạt khác thường, chẳng hạn mặc một lần nhiều bộ quần áo lên người; ra đường hò hét, huơ gậy giữa đám đông... Liệu có phải ông điên?
|
Bùi Giáng có điên? Tháng Mười năm 1998, nhà thơ Bùi Giáng phiêu bồng vĩnh viễn Bay về ổ chín tầng cao/ Con chim vĩnh biệt quên chào mái hiên sau nửa tháng chìm trong hôn mê sâu. Tới tháng Mười này, “trung niên thi sĩ” đã ra đi tròn một con giáp, để lại trong lòng người yêu mến ông ở cõi nhân gian này rất nhiều giai thoại. Có một câu hỏi về Bùi Giáng mà nhiều người muốn giải đáp: “Bùi Giáng có điên không?”. Như nhà nghiên cứu triết học Bùi Văn Nam Sơn, một người có họ hàng với Bùi Giáng từng phát biểu: “Viết đôi lời hay nhiều lời về Bùi Giáng không bằng đọc Bùi Giáng. Đọc Bùi Giáng không bằng giao du với Bùi Giáng. Giao du với Bùi Giáng không bằng sống như Bùi Giáng. Mà sống như Bùi Giáng thì thật vui mà cũng thật khó vậy”. Theo Bùi Văn Nam Sơn “mách nước”, chuyên đề kỳ này thử lý giải cho thắc mắc: “Bùi Giáng có điên không?”. Tổ chức chuyên đề: TRẦN HOÀNG NHÂN |
Trong con người Bùi Giáng có một tố chất mẫn nhạy với cõi siêu hình. Cũng một sự kiện, thậm chí một câu thơ vu vơ (nhưng tất nhiên phải hay), ông dễ liên tưởng đến những ý nghĩa, tư tưởng diệu vợi phía sau nó. Chẳng hạn với câu thơ “Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm” của Xuân Diệu, ông “phát hiện” đó chính là nói về tâm hồn của những thi sĩ phiêu bồng, luôn “bị” những cái vu vơ “kêu thầm” để mà lãng đãng, để mà suốt đời lên đường tìm kiếm một cái gì đó, và rốt cuộc để mà hệ lụy.
Có một Bùi Giáng ở nhà rất khác với Bùi Giáng ở ngoài đường phố. Nguyễn Thanh Hoài, người cháu rể ở chung với ông nhiều năm cuối đời, có lần hỏi “cháu thấy ở trong nhà mình đây, bác tỉnh táo và còn… khôn hơn người ta gấp trăm lần, vậy mà ai cũng nói bác điên, vậy bác điên giả bộ hay điên thiệt?” . Ông cười trả lời: “Ta vốn là con trai cả trong nhà. Nhưng vì mẹ ta là vợ thứ nên ta trở thành con thứ sáu, gọi là Sáu Giáng. Tuy thế, vì ta là con cả nên trong nhà từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, tụi nó đều bắt ta đứng ra giải quyết, nên chi thôi ta… điên cho nhẹ người. Vì vô lẽ ăn rồi cứ đứng ra giải quyết ba cái chuyện trời ơi. He he, đã điên thì làm sao mà đứng ra hòa giải cho được”. Đây cũng là một… triết lý, nhưng là một triết lý khôn “không thể nói” của con người nông thôn miền Trung còn lưu cữu trong con người nhà thơ phiêu bồng phố thị. Cũng theo người cháu này, có những lúc Bùi Giáng ở hẳn trong nhà cả tháng trời. Suốt tháng đó, ông không hề mở miệng nói một câu, thậm chí cũng không đọc thơ vốn là nhu cầu “máu thịt” của ông. Ông chỉ nói một, hai từ trong những lúc cần thiết trao đổi. Ví dụ “ăn cơm không?”, đáp “ừ”; “ăn thêm chén nữa?”, đáp “không”… Và hình như “công án” tịnh khẩu dài lâu như thế không phải là điều dễ thực hành (ngay cả với người tu chân chính), cho nên người nhà thỉnh thoảng lại thấy ông lấy những áo quần cũ rách ra để ngồi vá. Ông vá thật khéo tay, miếng nào miếng nấy “đẹp như người ta vẽ”. Chúng ta đồ rằng, với “công án” vá may đó, ông đã thực hành pháp chánh niệm của Phật giáo (chăm chú an trú trong hiện tiền, với việc mình đang làm từng giây phút) để rồi mới có những miếng vá “tuyệt vời” như vậy.