thethaovanhoa.vn

Khi được xướng tên là một nhu cầu

29/08/2010 07:45 GMT+7

Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói.

(TT&VH Cuối tuần) - Nói đến chuyện xướng tên, hay vinh danh, vào thời điểm này, người ta hiểu ngay lập tức rằng Huân chương Fields, giải thưởng được coi là “Nobel toán học” của giáo sư Ngô Bảo Châu chính là cái đầu tiên và đương nhiên hơn mọi thứ cần phải nói. Đấy là niềm tự hào của cả dân tộc, nên cũng vì thế, không nhắc đến Fields nữa nếu định nói những vụ vinh danh khác.


Nữ Tổng thống Ấn Độ - Pratibha Patil trao huy chương Fields cho giáo sư Ngô Bảo Châu
Vì cùng động cơ vinh danh, tuần này có hẳn mấy vụ. Thi hoa hậu thôi đã có hẳn hai vụ, liên tục trong hai tuần, khiến vô số kẻ dửng dưng với nhan sắc lại cứ tưởng thi Hoa hậu thế giới người Việt và Hoa hậu Việt Nam, hai cuộc thi ấy là một. Không kể một lô danh hiệu á hậu, tước đi lại mọc ra, tên hoa hậu đã là không dễ nhớ, tên á hậu lại khó nhớ hơn nữa, mà vẫn cứ phải có một hai ba bốn năm sáu bảy, khiến người ta thấy rằng cái sự được xướng tên là một nhu cầu không thể thiếu trong đời sống hàng ngày ở đất nước ta. Và việc mất tiền cho cái nhu cầu ấy (nghe đâu 1 tỷ cho vương miện hoa hậu ở cuộc thi này và 7 tỷ cho việc tô điểm sân khấu ca nhạc tạp kỹ cho cuộc thi kia), có vẻ như là việc quá nhẹ đối với những nhà tổ chức. Nó bộc lộ tính tất yếu của xã hội, có cầu thì có cung và ngược lại.

Và cũng phải thấy rằng việc mong muốn được xướng tên là nhu cầu chung, nên ngày càng nhiều những vị mua bằng giả. Chỉ là bằng phổ thông thôi, nhưng cần có nó để được đọc tên trịnh trọng trong các cuộc họp (cấp xã huyện), hoặc bằng thạc sĩ, tiến sĩ để đọc kêu choang choang khi vào danh sách các cuộc họp cấp tỉnh hoặc cao hơn…nên dạo này bằng giả bỗng dưng lộ ra cứ như nấm sau mưa. Một đường dây liên tỉnh vừa bị phá do bán 3.000 bằng giả, những tin như thế đọc thấy trên báo hàng ngày. Ai cần bằng giả? Toàn những người thích đi tắt đến vinh quang. Con số quá đông này, một Nobel toán học xứ mình cứu nền học vấn chung làm sao được cơ chứ?

Rồi lại nhân bàn đến chuyện bằng cấp, cán bộ ngành y nước mình bằng cấp cao chắc chắn vào loại nhất. Nhưng bởi có mối mâu thuẫn nho nhỏ giữa y đức và cái nghèo, nên mới đây một quan chức Bộ Y tế than thở rằng ít thấy bác sĩ được tặng hoa… Phải thừa nhận mức độ thiếu biết ơn của bệnh nhân khá là phổ biến. Và chẳng nói ai cũng rõ, một khi thu nhập từ các cơ sở y tế nhà nước không đủ để duy trì các nhu cầu tối thiểu của cuộc sống thì nhân viên y tế tất yếu phải tìm kế sinh nhai, bởi lẽ ngoài vai trò là thày thuốc tại cơ quan họ còn có vai trò là cha, là mẹ phải chăm lo đời sống gia đình. Đến 56,3% cán bộ y tế làm thêm ngoài giờ có lẽ vẫn còn là con số chưa đầy đủ. Bác sĩ thu nhập bao nhiêu sẽ mãi vẫn là bí ẩn, với những ai chưa từng là bệnh nhân hoặc do yêu cầu nào đó phải vào bệnh viện. Nên sẽ có nhiều người ngớ ra khi được hỏi tại sao người bệnh ít tặng hoa cho bác sĩ. Nếu đang điều trị trong bệnh viện, thể nào cũng có người băn khoăn rằng: Tại sao bác sĩ lại muốn có hoa nữa? Hoa có nhét nhanh được vào túi như phong bì đâu?

Hoa, như vậy có thể là một nhu cầu cho sự xướng tên!

Remote
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN