
Giá cầu thủ và chuyện các ông bầu
Đến hẹn lại lên, chợ cầu thủ luôn nóng vào thời điểm kết thúc mỗi mùa giải. Không phải ở ta, mà trời Âu từ bao năm nay đã thế.
(TT&VH cuối tuần) - Đến hẹn lại lên, chợ cầu thủ luôn nóng vào thời điểm kết thúc mỗi mùa giải. Không phải ở ta, mà trời Âu từ bao năm nay đã thế.Đó là những chuyển động, là sự phát triển tất yếu của bóng đá chuyên nghiệp. Mà đã là tất yếu, thì chuyện định giá là của thị trường, chứ không thuộc vệ một (hay vài) cá nhân nào cả, càng không phải là ông bầu đội bóng như nhiều người vẫn lầm tưởng. Mỗi năm, một cột mốc mới - kỷ lục mới lại ra đời, với một cú hích, một vụ “áp - phe” đình đám.Cách đây mấy mùa giải, khi trung vệ Cao Xuân Thắng chuyển ra Ninh Bình với giá 1,3 tỷ/3 năm hợp đồng, người ta đã buột miệng thật điên rồ. Đó là bởi Ninh Bình vốn mang danh mội đội hạng Nhất, còn Xuân Thắng lại là cầu thủ chưa có thương hiệu. Thực tế, những đóng góp của hậu vệ người Nghệ An là rất đáng kể và với những ai theo dõi sự tiến bộ của Thắng “đầu bò” từ vài năm gần đây, sẽ thấy đó là cái giá quá hời.Sau Xuân Thắng, Hồng Sơn, Minh Đức cũng đã rời thành Vinh với những kỷ lục khác nhau được xác lập. Nhưng đỉnh điểm phải là vụ Công Vinh chuyển tới thi đấu cho HN.T&T, với giá 7 tỷ. Theo lời Công Vinh, anh nhận khoảng 6,4 tỷ đồng, 3 trăm triệu gọi là tiền chè thuốc cho các chú, các bác ở Nghệ An, phần dôi ra còn lại thuộc về các khâu trung gian khác. Đó cũng là lẽ thường tình, bởi một mình Công Vinh và bầu Hiển, không thể làm nên một bản hợp đồng được.
Quang Hải (13) cầu thủ đang “hot” nhất trên thị trường
Tuy nhiên, kỷ lục của Vinh không tồn tại được lâu, khi chỉ một năm sau, Việt Thắng và Như Thành thay nhau xô đổ. Hai bản hợp đồng (ngót 20 tỷ tổng cộng) về với Ninh Bình ở mùa giải 2010, cho đến thời điểm này vẫn là cột mốc của làng bóng đá Việt.Các ông chủ bóng đá VN lấy đâu ra nhiều tiền thế?! Đó là câu hỏi muôn thuở, nhưng sẽ không bao giờ là vấn đề của số đông - những người hâm mộ bóng đá. Chỉ một điều chắc chắn rằng, trước khi chấp nhận chi cho một bản hợp đồng, ông chủ và bộ phận tư vấn của ông đều xác định rõ 2 mục tiêu: giá trị sử dụng hình ảnh (thương hiệu cho việc đánh bóng các tên miền: doanh nghiệp và các sản phẩm kèm theo) và giá trị chuyên môn (năng lực cống hiến trên sân bóng). Dám chắc khi đầu tư cho bóng đá, họ sẽ không đơn thuần chỉ nghĩ đến cái tình, đến trách nhiệm với địa phương, mà lợi ích doanh nghiệp mới là ưu tiên hàng đầu.Cũng giống như việc Xuân Thành Hà Tĩnh gặng mua bằng được Quốc Vượng với giá 5 tỷ đồng, cũng là một cách đánh bóng thương hiệu. Không ai còn quan tâm đến 5 tỷ đồng ấy trôi về đâu, hoặc đó là giá thật hay giá ảo nữa.Tập đoàn The Vissai Ninh Bình (với sản phẩm chính là xi măng) được rất nhiều người biết đến. Xi măng Hải Phòng kể từ ngày đầu tư cho bóng đá đất Cảng cũng thế hay mới đây bầu Thụy của Xuân Thành cũng đã nổi như cồn và uy tín đầy mình đấy thôi. Thương hiệu Gạch Đồng Tâm cũng đã chuyển đi cả nước, bằng kênh quảng bá bóng đá. Cách đây vài năm, bầu Đức của HA.GL đã khẳng định, đầu tư vào bóng đá (nếu đúng cách), luôn có lời, thậm chí là lời to, mà chúng ta không thể đếm hết được.Nếu Vũ Phong hay Quang Hải, những cầu thủ “hot” nhất trên thị trường chuyển nhượng lúc này, có xô đổ kỷ lục của đồng đội đi trước, cũng không làm ai bất ngờ. 10 tỷ/3 năm (hay nhiều hơn) cho các giá trị sử dụng (đa tính năng) của một ngôi sao, như đã nói ở trên, cũng rất dễ hiểu. 3 năm là một quá trình, và đến sau khi cầu thủ đáo hạn hợp đồng, thời thế sẽ không như lúc này nữa. Lúc đó, có người lại bảo là quá rẻ?!Người làm kinh tế, các ông bầu, có bộ óc cấp tiến hơn người thường. Thì đấy, mấy ông chủ đầu tư cho bóng đá, có ai nghèo đâu?!
CCKM
Bản quyền © Báo điện tử Thể thao & Văn hóa - TTXVN