Không còn nữa những giọt nước mắt vì đau khổ, tủi nhục và xấu hổ. Chỉ còn những giọt nước mắt của hạnh phúc.
![]() Inter, và con tim đã vui trở lại..., ảnh Getty |
Anh Ngọc (Roma, Italia)
|
1 Lần đầu tiên trong lịch sử, một CLB Italia đoạt cú ăn ba mùa này (Scudetto, Cúp Italia, Champions League). Đây cũng là CLB thứ 6 của châu Âu lập nên kì tích này, sau Celtic vào năm 1967, Ajax năm 1972, PSV Eindhoven năm 1988, M.U năm 1999 và Barcelona năm 2009. 3 Lần thứ 3 trong lịch sử, các đội bóng Italia giành những chiếc Cúp cao quý nhất của bóng đá thế giới trên sân Bernabeu. Trước Inter, đã có Milan (thắng Ajax 4-1 ở CK Cúp C1 ngày 28/5/1969) và đội tuyển Italia (hạ đội tuyển Đức 3-1 ở trận CK Espana 82, ngày 11/7/1982). 3 Đất TBN đem lại may mắn và chiến thắng cho các đội bóng thành Milano. Tại Bernabeu năm 1969, Milan đoạt cúp C1 lần thứ 2 và năm 2010, Inter đoạt Champions. Tại Nou Camp năm 1989, Milan đoạt Cúp C1 thứ 3 trong lịch sử. 12 Các CLB Italia đã giành 13 Cúp C1/Champions League, thì các CLB của thành Milano đã giành 10 Cúp, với 7 cho Milan (1963, 1969, 1989, 1990, 1994, 2003, 2007) và 3 cho Inter (1964, 1965, 2010). 2 Cúp còn lại thuộc về Juventus (1985, 1996). Italia đã sánh ngang với TBN về số Cúp đoạt được, hơn Anh 1 Cúp. Chỉ là điểm khởi đầu Lẽ ra những chiến thắng có thể đến sớm hơn, những bài học được học thuộc hơn, những tấn tiền mà Moratti đầu tư phải dựa vào lí trí nhiều hơn tiếng nói của con tim, nỗi đau của các interisti sẽ không dai dẳng và niềm vui có thể nhiều hơn, và Inter đã có một tầm vóc lớn từ lâu trên đất Italia, nhưng điều đó thực ra cũng không có ý nghĩa nữa. Đối với họ, 2010, hơn 1 thế kỉ sau khi Inter được thành lập, không phải và sẽ không thể chỉ là điểm đến, mà là điểm khởi đầu. Không có Mourinho, mùa tới có thể sẽ khó khăn hơn và cuộc đua mới sẽ nặng nề gấp bội, nhưng những người hùng vẫn còn ở lại, như Eto’o, người tiền đạo sẵn sàng hy sinh để chơi phòng ngự, như Samuel, bức tường duy nhất còn lại sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, như Zanetti, người thép không bao giờ han gỉ, như chiếc đồng hồ chạy bền bỉ bao tháng năm mà số km anh đã chạy cho Inter 15 năm qua tương đương với một vòng trái đất, như Sneijder, bộ não (cám ơn Real!), và vẫn còn đó Moratti. Những kẻ phản bội đương nhiên vẫn có chỗ trong lịch sử, nhưng theo một nghĩa khác. Ronaldo đã bỏ đi sau chức VĐ World Cup 2002? Chẳng còn ai nhớ anh nữa, ngoại trừ những giọt nước mắt đã rơi xuống ngày 5/5/2002, đỉnh điểm của một thời Inter thất bại, và là động lực cho ngày hôm nay. Ibra phản bội Inter để đến với một đội bóng anh cho là với nó anh sẽ trở thành “ông vua của những trận đấu lớn”? À, Ibra, giờ hẳn anh đã sáng mắt ra, cám ơn anh, “người thức thời”! |