Dù mới đi hết 1/4 quãng đường 40 tập, nhưng bộ phim 'Những thiên thần áo trắng' đã nóng trên các diễn đàn. Nó ít được tán thưởng hơn những gì đạo diễn Lê Hoàng dự tính.
Khác biệt hẳn
NTTAT khác biệt hẳn so
với những bộ phim truyền hình “mì ăn liền” đầu độc khán giả trong một
thời gian dài vừa qua. Thay vì những lời thoại sáo rỗng, nội dung nhảm
nhí, tính phi thực tế của tình huống, những cảnh quay “chả để làm gì”,
sự dề dà về nội dung nhằm kéo dài số tập phim hoặc tệ hơn, diễn xuất
quá non nớt của diễn viên, ở NTTAT trước hết thấy sự thu hút trong khâu
kịch bản. Bộ phim khá bạo khi muốn xây dựng hình ảnh “một lớp học trong
mơ” trong môi trường sư phạm. Để có thể thuyết phục người xem với những
tư tưởng cải cách về giáo dục được đề cập trong phim thì không phải dễ,
nhưng trong tay của đạo diễn Lê Hoàng, lời thoại của các nhân vật trở
nên sắc sảo, thông minh, đầy tự tin và sự kiêu ngạo của tuổi trẻ khiến
người xem phải trầm trồ và ngẩn ngơ. Các diễn viên trong phim mặc dù
không phải là chuyên nghiệp và còn trẻ nhưng cũng đã tách biệt họ ra
khỏi sự nhố nhăng thường thấy của giới trẻ. Họ diễn khá tốt, nhưng có
vẻ như sự diễn xuất của họ phần nào bị lấn át bởi số lượng lời thoại
tuôn trào trong phim. Kết cấu của bộ phim chặt chẽ với nhịp độ vừa
phải, không quá kéo lê mà cũng không quá nhanh. Nói chung sức thu hút
của bộ phim là điều không cần bàn cãi, tuy vậy vẫn không thể nói bộ
phim này mang lại cảm giác thực 100%. Chủ định của đạo diễn Lê Hoàng là
xây dựng một thế giới học đường “trong mơ” không thể (hoặc chưa thể) có
trong thực tế cuộc sống nên cái cảm giác không thực này là điều đương
nhiên. Tuy vậy, cái không thực ở đây còn nằm ở điều mà đa số các bộ
phim Việt Nam hiện nay vấp phải: phim cần là một câu chuyện tự nhiên
chứ không phải một vở kịch. Hoàng Trần Bảo Quyên (Lớp 12A8 - THPT Trần Đại Nghĩa, TP.HCM) Đừng mơ!
Thứ nhất: Bạn nghĩ thế
nào khi tất cả các vai diễn đều nói chung một ngôn ngữ? Mà lại là ngôn
ngữ của... Lê Thị Liên Hoan? Những học sinh của lớp 12A trong phim Lê
hoàng là những cô cậu sinh ra với khả năng triết lý và châm biếm bẩm
sinh. Những lời nói của các bé khiến khán giả... giật mình vì nó già
dặn, thông minh và cao siêu quá đỗi. Thậm chí có tình huống một ông bảo
vệ bắt cậu Hùng vì nghi ăn cắp sách, Hùng kêu oan. Ông ta nói: “Rất
nhiều tên trộm luôn cho rằng mình trong sáng. Thậm chí chúng còn dám
thề mình trắng hơn tuyết nữa kìa”. Phan Anh (báo Dân Trí)
Bất thường
Nếu trong lớp có một
vài học sinh già dặn trước tuổi, điều đó hoàn toàn dễ hiểu nhưng điều
bất thường nhất trong phim là tất cả các nhân vật nhang nhác nhau,
thích phô bày những câu thoại phức tạp về ngữ nghĩa một cách không cần
thiết và lối lập luận đường vòng. Điều này khiến các nhân vật trở nên
xa lạ, khó gần gũi với khán giả. Dấu ấn cá nhân của tác giả trong các
nhân vật là điều không thể tránh khỏi trong sáng tác. Điều này được
trân trọng, tôn vinh nhưng nó sẽ thành bất thường nếu tất cả các nhân
vật mang cùng một dấu ấn cá nhân. Minh Lê (yxine.com) |