Đây đang là thời khắc “điện ảnh tràn ngập”: mùa phim Tết đang vào hồi kết, Oscar 2010 còn nóng dư âm, và Chủ nhật tuần này, ngày 14/3 sẽ diễn ra lễ trao giải thưởng hàng năm của Hội Điện ảnh Việt Nam, giải Cánh diều (một “Oscar Việt”).
“Khóa sổ” phim Tết Điểm
binh” Cánh diều Đây đang là thời khắc “điện ảnh tràn ngập”: mùa phim Tết đang vào hồi kết, Oscar 2010 còn nóng dư âm, và lễ trao giải thưởng hàng năm của Hội Điện ảnh Việt Nam, giải Cánh diều (một “Oscar Việt”) vừa diễn ra hôm qua 14/3. 8 bộ phim truyện nhựa đua tranh giải Cánh diều vàng năm nay đều đã ra mắt khán giả trong năm 2009, trong đợt phim Tết vừa qua và trễ nhất (phim Không cân sức) đang công chiếu - không còn cảnh “ban giám khảo đóng cửa chấm với nhau”. Nhưng có lẽ, lớn hơn, quan trọng hơn các giải thưởng (rồi tất cả sẽ có chủ), là qua mùa phim lớn nhất trong năm (phim Tết) và qua cuộc “điểm binh” điện ảnh Việt 2009 (giải Cánh diều), người ta muốn thấy thành quả của điện ảnh Việt trong suốt một năm qua. Hãy cùng chúng tôi nhìn lại mùa phim Tết 2010 và những bộ phim Việt Nam được sản xuất trong năm 2009 qua những góc nhìn khác nhau: Nhà phát hành, nhà phê bình, và từ hàng ghế khán giả.
|

“4 không” Khi xem NKBT nhất định KHÔNG ĐƯỢC NGỦ. Mà làm sao có thể ngủ được
(dù rất muốn), vì trong phim này các nhân vật, kể cả nàng Bạch Tuyết
mà trẻ con vốn yêu quý vì nàng hiền dịu, lại rất thích hét, khiến bạn
giật nảy mình, choàng dậy, và hiểu rằng mình đang trong rạp chứ không
phải trong giấc mơ Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Dường như người làm phim
nghĩ là phải cho các nhân vật hét lên như thế bộ phim mới đỡ cảm giác
buồn lê thê, dàn trải vì không có chuyện. Minh Đức (khán giả) |