Lễ hội Phố hoa Hà Nội đã kết thúc nhưng vẫn để lại nhiều dư âm. Dù Ban tổ chức lễ hội đã cố gắng đem đến cho công chúng một không gian tràn ngập hương hoa, nhưng quả thực để tái hiện được tinh thần đất hoa Hà Nội thật không dễ dàng.

Hội hoa hay làng lúa hàng hoa? Xem
hội hoa rồi, tôi về ngẫm nghĩ mãi rồi mới ngồi viết bài này. Nhớ lâu
rồi có một bài hát về Hà Nội - làng lúa, làng hoa... Chắc người thiết
kế phối cảnh trưng bày bị ám ảnh bởi chủ đề này, cố gắng vẽ minh họa
cho bài hát. Tuy nhiên, cũng có thể do người thiết kế ý tưởng cũng
chẳng hiểu lắm về nông thôn nên càng cố làm ra nông thôn thì nông thôn
càng trở nên tội nghiệp. Có ai trồng nổi hoa ở chân bụi hóp không, lại
là những cây bứng khỏi đất héo rụi, lá rụng lả tả xen lẫn đôi thân tre
nhựa, thứ vật liệu giả rẻ tiền. Vầu, hóp vốn là một loại cây họ tre
trúc, sống chịu đựng ở đất cằn cỗi đầu bờ cuối bụi, hút chất màu đất
rất mạnh, liệu còn gì cho hoa lên được đây. Rừng vầu, hóp trong hội hoa (có hoa “mọc”bên dưới) Còn khi định tái
hiện ruộng lúa thì lòng đường không đủ không gian, thành ra ruộng lúa
giống như những mảnh bờ thẹo đất tận dụng giặm thêm vài cây lúa thời
hợp tác xã nông nghiệp để kiếm thêm. Lại còn bãi dơn cắm chi chít trông
thật khốn khổ. Thà ra xem dơn ở vườn, có luống có hàng, hoa mọc thảnh
thơi chứ đâu có chen lấn dày dịt giống như giao thông Hà Nội thế này.
Người ta bảo nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, thì ở đây hoa đã
chẳng được đối xử như thế. Đỗ Đức (họa sĩ) |
“Giấc mơ hoa” của người Hà Nội Cứ nhìn dòng người ùn ùn đổ về
khu hội hoa thì đủ hiểu dân Hà Nội có văn hóa cao như thế nào. Chơi hoa
và yêu hoa là cái văn minh đặc trưng của đô thị. Có người Đức đã nói
với tôi: “Cứ xem cái mức độ chơi hoa và sử dụng xà phòng thì có thể đo
được trình độ văn minh của một đô thị”. Nếu đo như thế thì Hà Nội ta có
lẽ là văn minh nhất. ![]() Phố hoa Hà Nội (Ảnh:VnMedia) Thì ra tác giả của cái công trình
này đã gửi gắm cái ước mơ của mình vào trong tác phẩm. Tôi đang gửi hồn
vào những nụ hoa, những phong cảnh nhân tạo để tìm hiểu ý nghĩa của cái
tác phẩm nghệ thuật sắp đặt không lồ này, thằng bé con theo bố đứng
cạnh hỏi: “Bố ơi con gì kia hở bố?” Ông bố miễn cưỡng trả lời: “Con
cò”. Thằng bé lại hỏi “ Con cò là con gì hả bố?”. Ông bố gắt: “Con cò
là con cò! Lớn lên khắc biết!”. Thằng bé không chịu thua lại hỏi “Bố
ơi, cái này là cái gì?”. Ông bố đang loay hoay chụp ảnh hoa lạ từ Đà
Lạt trả lời: “Xe cải tiến!”. Thằng bé lại hỏi: “ Cải tiến để làm gì?”.
“Để chở rau, chở thóc, chở lúa ấy mà”. Thằng bé lại hỏi sao không dùng
xe ô tô mà chở có hơn không”? Ông bố chịu không thể trả lời được nữa. Vũ Thế Long (tiến sĩ khảo cổ) |