Chỉ 1/2 lộ trình đi bằng đường hàng không (bay chặng TP.HCM – Huế), tức là gần 1 ngàn km còn lại (từ Huế ra Quảng Trị, đến cửa khẩu Lao Bảo và phi một mạch tới thủ đô Vientiane của xứ sở Triệu voi), chúng tôi phải di chuyển bằng ô-tô.



|
* Luôn có tới vài chục o làm nghề thu đổi – buôn bán ngoại tệ xung quanh khu vực cửa khẩu Lao Bảo. Họ bán cả sim số điện thoại (từ 80 ngàn đồng – 120 ngàn đồng/sim số + tài khoản có sẵn, tùy loại). Công việc cực nhọc, đôi khi phải chèo kéo khách, ganh đua, nhưng tuyệt đối không được xảy ra xô xát vì sẽ ảnh hưởng tới uy tín của cửa khẩu. Các nhân viên an ninh 2 bên bờ ranh giới Việt – Lào (đặc biệt là bên nước bạn Lào), tỏ ra rất tôn trọng công việc của các o, như thể đây là chuyện bình thường. Các o đi lại qua biên giới như thể qua… nhà hàng xóm. * Một bao thuốc Ngựa trắng (nguyên bản “White Horse), ở ven Đường 9 – Nam Lào, giá đến 10 ngàn kíp (tương đương 23 ngàn VND); một bát cháo hành cộng thêm vài lát thịt gà, cũng có giá đó. Khách sạn ở Vientiane mùa SEA Games thì rất đắt. Thấp nhất cũng khoảng 35 – 40 USD/ngày. Nói chung, chi phí sinh hoạt ở Lào (hạng bình dân) cũng đắt gần 1,5 – 2 lần ở Việt Nam. Phần lớn hệ thống khách sạn ở Lào đều không có sẵn hệ thống mạng internet và đây là một khó khăn thực sự cho các phóng viên tác nghiệp. |