Giọng cười giòn tan trước những câu chuyện tiếu lâm của mọi người. Hải Đông bảo, từ khi đi đóng kịch, Mỹ Duyên mới quen với những chuyện tương tự.
Tôi gặp Mỹ Duyên trong phòng chụp hình của nhiếp ảnh gia Hải Đông, khi ấy chị chuẩn bị chụp bìa cho một tạp chí nổi tiếng. Giọng cười giòn tan trước những câu chuyện tiếu lâm của mọi người. Hải Đông bảo, từ khi đi đóng kịch, Mỹ Duyên mới quen với những chuyện tương tự.
![]() |
Ngày trước, nghe một từ nhiều ẩn ý là cô ấy đỏ mặt ngại ngùng. Mỹ Duyên, con thiên nga lặng lẽ rời bầu trời của mình, bước vào những bầu trời khác, để tìm một chỗ đứng, như một lẽ sinh tồn, đồng thời cũng là tìm được cho mình góc khác của đam mê. Và, ở tuổi ngoài ba mươi, cô gái nhí nhảnh của sân khâu kịch Idecaf quyết định "đóng gói"
cuộc sống sống độc thân vào ký ức, để chuẩn bị làm vợ làm mẹ.Mỹ Duyên và Hồng Ánh có một xuất phát điểm gần nhau. Họ cùng là diễn viên múa, đi đóng phim, xuất hiện liên tục trong những bộ phim gây tiếng vang với khán giả. Họ cùng là những diễn viên “cưng”, xuất hiện trong hầu hết các phim của một vị đạo diễn tài năng nào đó. Và bây giờ, họ cùng tụ họp tại sân khấu Idecaf, cùng đứng chung trong nhiều vở diễn.
Nhưng Hồng Ánh dường như rực rỡ hơn, mọi thành quả của Hồng Ánh cũng phát lộ nhanh chóng hơn. Hồng Ánh có những vai diễn ghi dấu ấn nhanh chóng vì số phận đặc biệt, vì cá tính mãnh liệt. Và những bộ phim ấy, như Đời cát, Thung lũng hoang vắng, Người đàn bà mộng du… đưa Hồng Ánh đến những thành công lớn trong nghề diễn, mà chính chị không biết trước.
Còn Mỹ Duyên, hình tượng của chị được thay đổi liên tục, từ Tình nhỏ làm sao quên, Lưỡi dao, Chiếc chìa khóa vàng cho đến hai bộ phim sau này của Lê Hoàng làGái nhảy và Lọ lem hè phố… Chính vì thế, khán giả nhớ nhiều đến Mỹ Duyên, nhưng khó định vị chị trong một dạng vai cụ thể. Hồng Ánh mang tính ổn định cao trong những vai bi kịch ở những bộ phim nghệ thuật. Còn Mỹ Duyên biến hình liên tục, từ ngây thơ cho đến tinh quái, từ thiên thần cho đến cô gái điếm nhiều bi kịch.
Sự sinh động của chị đã làm cho khán giả đôi khi nhớ tới Mỹ Duyên nhưng không hoàn toàn nhớ hết chị đã thực hiện những bộ phim nào. Như hai mặt của bàn tay, Mỹ Duyên đã bước vào và chấp nhận sự nghiệt ngã này. Và chưa bao giờ chị cảm thấy phải hối tiếc vì sự lựa chọn ấy. Mỹ Duyên, nói gì đi nữa, vẫn là một gương mặt tạo được sự xôn xao trên màn ảnh và hoàn toàn chìm mất sau những trào lưu…
Khác với hầu hết những vai diễn trên màn ảnh, ngoài đời Mỹ Duyên sống trầm lặng trong một thành phố đông đúc. Rất ít nói và chị tự lập một mình. Cuộc sống một mình được rèn luyện từ lúc mười tuổi, khi Mỹ Duyên rời Việt Nam để đi học tại Liên Xô, chuẩn bị hành trang thành một nghệ sĩ ballet. Ngay từ khi ấy chị đã tự tập với với việc phải tự làm mọi việc một mình, nếu muốn mọi việc được như ý. Suốt những năm tháng sống nơi xứ tuyết, đi qua thời tuổi dại và đi qua cả những mùa đông khắc nghiệt, lớn lên cùng những bài tập mệt nhọc để nâng cuộc đời trên những bước chan và nâng cả cơ thể trên mũi bàn chân bé nhỏ. Như không ít cô bé Việt Nam mang ước mơ thiên nga khi ấy, Mỹ Duyên tin rằng, chị sẽ được múa, được sống trong những vở ballet mực thước và hàn lâm nhất. Nhưng giấc mơ lộng lẫy ấy vỡ tan, ngay khi chị học xong và về nước. Sài Gòn khi ấy mang dáng dấp của một thành phố nhiều thay đổi. Mọi bộ môn nghệ thuật đều manh nha dổi thay và mông lung trước nhiều định hướng.
![]() Tạo hình của Mỹ Duyên trong vở "Ngàn năm tình sử" |
Về sau, khi Mỹ Duyên tiếp tục vào những vai diễn mới của Lê Hoàng, cũng là khi chị thay đổi nhiều lần tính cách, xong, đôi mắt ấy vẫn còn lại. Và như một quan niệm riêng của Lê Hoàng, luôn để cho nhân vật của mình dù ở đáy bùn, vẫn còn nét trong sáng, một chút thiên lương tốt đẹp. Đôi mắt của Mỹ Duyên thích hợp cho điều đó, dù chị có hóa thân thành đủ loại người, dù áo đầm sang trọng hay áo rách lề đường.
Với khán giả yêu nghệ thuật TPHCM, Mỹ Duyên không lặng lẽ trên sàn diễn. Chị vẫn xuất hiện đều đặn trên sân khấu kịch Idecaf, với đủ loại vai. Mỹ Duyên với những bộ bikini sexy, cùng Hồng Ánh, Lê Khánh, Xuân Lan trong Sát thủ hai mảnh, Mỹ Duyên trong chiếc váy trắng khiêu gợi củaLùng người trong mộng, Mỹ Duyên tươi trẻ trongTin ở hoa hồng… Nhưng, hành trình đi đến cái đích của sân khấu với Mỹ Duyên dường như vẫn chỉ mới bắt đầu. Bởi, sản gỗ không phải là nơi bắt đầu của chị, càng không phải là lợi thế của chị. Mỹ Duyên nói, một diễn viên sân khấu cần có thế mạnh về ngôn ngữ, về kỹ thuật và nhiều thứ khác.
Với sân khấu, Mỹ Duyên là một người tay ngang. Để bắt nhịp được với những đàn anh tài danh như Thành Lộc, Hữu Châu, ngoài những nỗ lực vượt khó của một người mới thì Mỹ Duyên thực sự cần một thời gian đủ dài. Đó chính là lý do vì sao Mỹ Duyên chưa bật sáng thực sự trên sân khấu gạo cội đều có số vai diễn đủ dày để có được một lượng khán giả đủ lớn đến lấp đầy khán phòng và vỗ tay ủng hộ họ. Đó chính là lý do vì sao, dù là nữ nghệ sỹ ưu tú, nhưng Mỹ Duyên chưa phải là diễn viên được giao những vai lớn trên sân khấu này. Mỹ Duyên nói, chị chưa thực sự nổi bật trên sân khấu, nhưng chị luôn hết lòng với nó, chưa bao giờ chị hờ hững trước bất cứ vai diễn nào.

Mỹ Duyên với mái tóc cột cao, áo thun và quần jeans khỏe mạnh, rời bỏ những quần áo lộng lẫy của sân khấu, rời bỏ cả những bộ đồ hàng hiệu đắt tiền từ phòng chụp ảnh của Hải Đông, ngồi đối diện với tôi trong một không gian nhỏ. Chị là người sòng phẳng, dám đối diện với mọi vấn đề. Mỹ Duyên nói, chị đã từng có lúc bế tắc, rất buồn, rất sợ cô đơn và không biết thoát ra bằng cách nào. Năm 2001, chị bị mất tất cả, ba mẹ qua đời, anh em mỗi người sống một nơi, chị sống một mình trong căn phòng nhỏ ở trung tâm quận 1, mà mỗi buổi tối về chị phải dùng thuốc an thần để tìm giấc ngủ. Hình như là hai năm, trong suốt thời gian ấy, chị sợ hãi khi phải đối diện với bốn bức tường, sợ hãi bóng tối.
Hai năm ấy chị luôn muốn đi lang thang ngoài đường để tìm cảm giác yên lành và không thấy mình cô đơn nữa. Chị mua một chú chó để nuôi, chăm sóc chú chó như một người bạn quan trọng trong đời sống, đến mức khi chú chó đi mất, chị khóc sưng mắt cả tháng trời. Và Mỹ Duyên nói, nếu không có sân khấu và những người bạn quý từ sân khấu, có thể chị không yên ổn được, đi qua những ngày khó khăn đó, để tìm được niềm vui sau này.
Chị từng khao khát có một đứa con để chăm sóc và chia sẻ từ lâu. Nhưng chị lại không muốn con mình sinh ra mà không được cả ba mẹ chờ đón. Đó là lý do chị chờ đợi và tìm kiếm đến tận thời điểm này. Mỹ Duyên nói, chồng chị là một người điềm đạm, thông minh, nấu ăn ngon, khi yêu luôn dễ thương như một cậu bé và biết lãng mạn đúng lúc. Đó là một người đàn ông coi gia đình là điều quan trọng nhất. Và chị cảm thấy đây là người đàn ông chị có thể tin tưởng và nương tựa.